<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Lưu trữ Truyện cổ tích - Review Sách Việt</title>
	<atom:link href="https://reviewsachviet.com/category/doc-online/truyen-co-tich/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://reviewsachviet.com/category/doc-online/truyen-co-tich/</link>
	<description>Trang review hàng đầu Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Tue, 30 Apr 2024 09:25:38 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.4.3</generator>

<image>
	<url>https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/03/cropped-vecteezy_pencil-logo-icon-design-template-vector_7634716-removebg-preview-e1710886152796-32x32.png</url>
	<title>Lưu trữ Truyện cổ tích - Review Sách Việt</title>
	<link>https://reviewsachviet.com/category/doc-online/truyen-co-tich/</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Thạch Sanh</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/thach-sanh/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=thach-sanh</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/thach-sanh/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 30 Apr 2024 09:33:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=9616</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/thach-sanh/">Thạch Sanh</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/thach-sanh/">Thạch Sanh</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/thach-sanh/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Sự Tích Con Dã Tràng</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/su-tich-con-da-trang/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=su-tich-con-da-trang</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/su-tich-con-da-trang/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 30 Apr 2024 06:37:01 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=9622</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-con-da-trang/">Sự Tích Con Dã Tràng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-con-da-trang/">Sự Tích Con Dã Tràng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/su-tich-con-da-trang/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cái chết của bốn ông sư</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/cai-chet-cua-bon-ong-su/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=cai-chet-cua-bon-ong-su</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/cai-chet-cua-bon-ong-su/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Apr 2024 06:18:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=7644</guid>

					<description><![CDATA[<p>Cái chết của bốn ông sư</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/cai-chet-cua-bon-ong-su/">Cái chết của bốn ông sư</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Xưa có một người làm nghề kiếm mật ong và sáp nuôi thân. Hàng ngày ông ta đeo trên lưng một chiếc gùi [1], tay cầm cán có buộc bùi nhùi và giẻ đi vào rừng tìm tổ ong. Một hôm đang đi trên một con đường vắng, ông bỗng nghe ong kêu vù vù, ngẩng nhìn lên thì thấy một tổ ong mật. Mừng quá, bèn như thường lệ, ông đốt bùi nhùi rồi trèo lên cây đuổi ong đi để gỡ lấy sáp và mật. Nhưng tổ ong hôm ấy lớn quá, ông thu được một gùi đầy ắp nên không thể xuống được, vì cây vốn đã khó trèo, lại sợ không khéo đổ hết mật thì uổng. Đành phải ngồi lại ở một cành chẽ ba, đợi có người đi qua nhờ họ giúp cho xuống. Đợi đến trưa, ông bỗng nhác thấy bóng một con voi sắp sửa đi tới, trên đầu có một thằng nài. Người kiếm mật mừng quá, bèn nói lớn:</p>
<p>&#8211; Anh nài ơi anh nài! Vì tôi lấy được nhiều mật và sáp mà cây lại khó xuống, anh hãy làm ơn đỡ tôi một tí, tôi sẽ chia cho một nửa về mà dùng.</p>
<p>Từ xa, anh này đã nhìn thấy thế cheo leo của người kiếm mật, liền nghĩ ngay một cách giúp bèn đáp:</p>
<p>&#8211; Ông hãy leo nhanh ra phía ngoài nhánh cây, hai tay nắm lấy nhánh rồi buông thõng chân xuống, tôi đứng ở lưng voi, tôi sẽ đỡ ông. Mau lên!</p>
<p>Nói đoạn anh nài bèn đứng dậy chuẩn bị tư thế chờ voi đến nơi để kịp thời đỡ người kiếm mật. Nhưng khi hai tay anh nài nắm lấy hai chân người kiếm mật, thì con voi tưởng là giục nó đi nhanh, bèn cứ thẳng đường rảo bước. Thành thử nài ta hổng chân, đã không đỡ được người kiếm mật mà lại đu người vào chân ông ta. Về phía người kiếm mật đã đeo một gùi nặng sau lưng lại đeo thêm một khối nặng ở dưới chân, bên càu nhàu:</p>
<p>&#8211; Ối! Anh hãy buông tôi ra mau, không có nhánh cây mà gãy, cả hai rơi xuống gãy cổ chết hết bây giờ.</p>
<p>Nài ta cũng nổi xung nhưng nén giận, nói:</p>
<p>&#8211; Buông sao được! Buông thì què mất còn gì. Tôi không ngờ vì ông mà phải thế này. Thôi ông hãy níu cho chắc đừng có buông mà chết cả đôi.</p>
<p>Thế là cả hai rên rỉ trên cây cao, riêng nài ta vẫn bám chặt vào hai chân người kiếm mật.</p>
<p>May sao, chỉ chừng giập bã trầu, bỗng có bốn ông sư đi làm đám về qua đó. Thấy họ, hai người mừng rỡ như gặp cứu tinh, bèn nói chõ xuống:</p>
<p>&#8211; Bạch các thầy, xin các thầy hãy thương lấy chúng tôi. Cứu được một người phúc đẳng hà sa. Có sáp đầy gùi đây, chúng tôi xin dâng tất cả để cúng Phật.</p>
<p>Bốn nhà tu hành &#8220;phát bồ đề tâm&#8221;, vội nghĩ cách cứu hai người bị cảnh nguy cấp. Họ đều bối rối không biết tính thế nào. Sau cùng có một người hiến kế giở tấm vải bọc quyển kinh ra, buộc mỗi góc tấm vải vào cổ một người, và ai nấy đều đứng ưỡn cổ ra phía sau, thủ thế dưới chỗ nhánh cây cho hai người kia nhảy xuống đúng vào giữa tấm vải.</p>
<p>Như vậy dù vải có rách thì cũng không làm cho họ đau đớn, ít nhất là khỏi chết oan mạng. Nghe nói, cả ba vị sư kia đều lấy làm phải, và họ bắt tay vào làm ngay. Xong, họ ra hiệu. Trên cây cả hai người buông tay rơi trúng đích, lăn vào lòng tấm vải. Nhưng thật là bất ngờ. Vì quá nặng, nên bốn cái đầu trọc va vào nhau quá mạnh, chết ngay tại chỗ, không kịp la. Hai người kia thấy vậy, nghĩ đến gông cùm đang chờ mình ở công đường, nên không ai bảo ai, trốn ngay tắp lự.</p>
<p>Gần chỗ xảy ra tai nạn không xa, có một cái quán bán rượu. Chủ quán là một người đàn bà, nhưng hôm ấy lại đi vắng, mãi đến quá trưa mới về. Thấy có bốn cái xác sư ông chết ở gần quán của mình, thì hồn vía mụ lên mây, không phải vì sợ hồn ma quấy phá, mà sợ rồi đây quan nha lính tráng hương chức làm tình làm tội, khó lòng sống nổi. Nghĩ vậy mụ quán đem hết can đảm và sức lực lần lượt lôi bốn cái xác kia về phía sau quán để tìm cách chôn đi cho biệt tích.</p>
<p>Khi mụ kéo xong cái xác thứ tư thì ngoài cửa bỗng có một người đi vào. Mụ quán xanh mắt tường việc của mình đã bại lộ. Vừa ló mặt ra nhìn, mụ mới biết đó là một lão sãi[2], khách hàng quen thuộc vẫn hay đến quán mụ để thỉnh thoảng làm vài chén ấm bụng. Chợt nghĩ ra được một kế, mụ quán ân cần rót cho khách một chén rượu ngon, rồi làm bộ rầu rĩ, nói:</p>
<p>&#8211; Tôi vô phúc có một đứa cháu trai mấy lâu đi ở với người ta, rồi nó mang bệnh trở về. Tôi đã cạo đầu cho nó để may ra nhờ Phật tổ tế độ cho khỏi tiền oan nghiệp chướng, không ngờ ngày hôm qua nó nhiễm gió độc mà chết. Tôi già cả chẳng biết tính liệu làm sao, thật là cơ khổ.</p>
<p>Sãi ta vốn quen nghề chôn cất thuê, liền đáp ngay:</p>
<p>&#8211; Khó gì việc ấy. Chỉ một vài nhát thuổng là xong, tôi sẽ giúp cho mụ. Còn công xá thì mụ cho tôi vài bầu rượu là đủ.</p>
<p>Mụ quán không từ chối tấm nhiệt tình của sãi, bèn nói:</p>
<p>&#8211; Lão cứ giúp tôi chu tất, rồi muốn uống bao nhiêu cứ đến đây mà uống, tôi có tiếc gì.</p>
<p>&#8211; Thế thì mượn cho tôi một cái cuốc, một cái thuổng, chập tối tôi sẽ đến.</p>
<p>Chập tối lão sãi đến rất đúng hẹn. Mụ quán đã lấy chiếu bọc cái xác thứ nhất bó thành một bó. Lão vác lên vai rồi cầm cuốc thuổng dò dẫm đi lên cồn hoang quen thuộc sau khi phải qua một cái cầu tre gập ghềnh.</p>
<p>Nhưng khi lão chôn xong, vừa về quán đã thấy mụ quán đang ngồi khóc trước một bó chiếu đặt giữa quán. Lão chưng hửng:</p>
<p>&#8211; Lạ chưa, lại còn xác nào đây?</p>
<p>Mụ mếu máo nói:</p>
<p>&#8211; Lão chưa biết, cháu nó vốn mồ côi cha mẹ nên rất mến tôi. Hồi nó đi ở, tôi phải la mắng năm hồi bảy chập, nó mới chịu ra đi. Nay nó chết oan, không nỡ bỏ tôi, lại tìm cách lộn trở về. Ôi cháu ơi là cháu?</p>
<p>Lão sãi sờ vào đầu quả thấy cái đầu trọc, thì tỏ vẻ tin, nói:</p>
<p>&#8211; Lạ quá! Thôi được, tôi sẽ mang đi xa hơn và đào sâu hơn, coi thử nó có về được nữa hay không?</p>
<p>Thế rồi cầm bát rượu của mụ quán trao cho, lão làm một tợp rồi vác bó chiếu cắm cổ ra đi.</p>
<p>Nhưng lúc lão ta về quán lần thứ hai thì lại đã thấy một bó chiếu đặt nằm giữa quán như trước. Lão không cón hiểu thế nào nữa, hỏi dồn:</p>
<p>&#8211; Lạ chửa. Nó vẫn còn về sao?</p>
<p>Mụ trả lời nước mắt giàn giụa:</p>
<p>&#8211; Tôi đã dặn rồi, không đào sâu chôn chặt thì nó còn làm khổ cả tôi và ông. Cháu tôi thiêng lắm.</p>
<p>&#8211; Thôi được, lần này tôi chôn thì không thể nào về được nữa.</p>
<p>Nói rồi lão lại vác bó chiếu lên vai ra đi. Nhưng lần thứ ba trở về lão lại thấy lù lù giữa quán một bó chiếu như cũ. Lão dụi mắt nhìn cho rõ. Vẫn cái đầu trọc lấp ló trong chiếu.</p>
<p>Lần này mụ quán làm mặt giận, nói:</p>
<p>&#8211; Tôi tưởng lão đã quen với việc đó, có ngờ đâu cứ để nó lộn về mãi thế này. Thật là cháu tôi làm tội làm tình lão mà rồi đêm nay nó còn làm phiền tôi đến đâu.</p>
<p>Sãi ta tuy bực hết sức nhưng cũng dịu giọng:</p>
<p>&#8211; Cả đời tôi chôn biết bao nhiêu là xác rồi, chưa bao giờ tôi thấy lạ lùng như hôm nay. Thôi mụ bớt giận. Để tôi chôn lần nữa coi. Nếu nó còn về thì tôi thề không làm cái nghề này nữa.</p>
<p>Nói rồi lão lại vác bó chiếu đi. Đến một nơi xa, lão đào lỗ sâu quá đầu người rồi mới bỏ bó chiếu xuống, lại nện đất thật chặt mới ra về.</p>
<p>Khi lão về đến cầu, tuy đêm hôm tối tăm, lão vẫn nhận ra một cái bóng như bóng người đang ngồi xổm ở mép cầu. Tiến lại gần: lão đã nhìn thấy thấp thoáng một cái đầu trọc. Lão chép miệng: &#8211; &#8220;Chết thật. Cả đêm nay, tao những khổ sở về mày. Mày có quyến luyến bác mày cũng phải nể tao với chứ. Tao đã vì mày đào sâu chôn chặt đến bốn lần rồi, vậy mà bây giờ mày còn định làm tội làm tình như thế nào nữa?&#8221;. Số là người ngồi ở cầu vốn là một chú tiểu đêm khuya ra ngồi phóng uế, không ngờ lại nhằm vào lúc lão sãi vừa chôn cái xác thứ tư trở về. Thấy có người tới, tiểu ta vội đứng dậy định đi, nhưng lão sãi đã cho một đạp lộn cổ xuống sông, vừa đạp lão vừa nói:</p>
<p>&#8211; Tao mệt lắm rồi, thôi lần này cho mày xuống thủy phủ đi thôi[3].</p>
<p><strong>KHẢO DỊ</strong></p>
<p>Cũng ở miền Nam, truyện này còn có một dị bản Bốn anh thầy chùa đi làm đám, kể như sau:</p>
<p>Có bốn thầy chùa và một hòa thượng (thầy cả) đi làm đám. Chủ dọn cơm, cả năm từ chối không ăn, cốt để lấy tiền. Về dọc đường bụng đói, thấy có cây dừa có quả, bèn bàn nhau bẻ trộm đưa về ăn. Thầy cả nói: &#8211; &#8220;Chúng ta là kẻ tu hành, dừa quẳng xuống thình thình làm động đất, người ta mà biết thì xấu hổ&#8221;. Cũng như truyện trên, hắn nghĩ cách quẳng dừa xuống không có tiếng động bằng cách cho bốn thầy nắm bốn chéo một tấm chăn, để mình leo lên hái, ném vào chăn. Không ngờ thầy cả tham lam, hái một lúc cả buồng nặng quá. Khi thả xuống, chăn kéo mạnh, bốn người va đầu vào nhau, chết cả. Thầy cả thất kinh chạy nhanh về chùa. Thấy một tên trộm đang rình, thầy bảo hắn đừng ăn trộm, thầy sẽ thuê chôn một thầy chùa &#8220;mắc dịch&#8221; với số tiền một trăm quan, nhưng cũng dặn chôn kỹ kẻo nó về. Tên trộm nhận lời, và cũng như lão sãi trong truyện trên, mắc lừa thầy cả, mất công đến bốn lần. Nhưng ở đây lần thứ tư, tên trộm không chôn nữa mà ném xác xuống sông. Tiếng động làm cho một người hủi trọc đầu ngồi ở cầu giật mình ngã lộn cổ xuống sông. Hắn vội bơi vào bờ, nhưng tên trộm lại tưởng đó là xác thầy chùa lộn trở về liền chạy xuống bờ đập đầu hắn xuống nước, và nói:</p>
<p>&#8211; Mày còn hành tội tao nữa hay thôi[4].</p>
<p>Mô-típ trên đây cũng phổ biến trong truyện của một số dân tộc, trong đó có truyện của Căm-pu-chia là gần với truyện của ta hơn cả. Truyện này khá dài, gồm nhiều truyện nhỏ mang chất hài hước từng được in trên báo phát hành ở Phnôm-pênh. Đoạn kể dưới đây là phần cuối:</p>
<p>Có bốn người tuổi già đầu hói, chưa vợ, may được một bà già thuận làm vợ cả bốn. Nhưng vì bị vợ bắt phải làm việc quá mệt nên rủ nhau đi tìm một nô lệ. Họ gặp một anh đan rổ giỏi, nhưng giấu nghề, đem lên cây cọ ngồi đan chẳng may trượt chân rơi, nhờ nắm được một tàu lá, rồi lại nhờ một thằng nài cứu, nhưng cũng như truyện của ta, vì voi đi nhanh nên cuối cùng cả hai ở trong tư thế thằng nài ôm lấy chân anh đan rổ, anh đan rổ bám lủng lẳng vào một tàu lá (Xem Khảo dị truyện số 196). Để cứu hai người kia, ở đây bốn người này lấy khố quấn vào cổ, mỗi người cố ưỡn về phía sau, và kết quả cả bốn đều chết một lúc. Thấy họ chết, hai người kia đi báo cho bà già vợ chung của họ biết. Người này cũng bí mật kéo xác về, thuê một người làm nghề thiêu xác (chứ không phải chôn xác) thiêu giúp, và cũng thuê thiêu một xác, nhưng lại lần lượt đưa ra đến bốn xác, nói dối là:</p>
<p >
<p>&#8211; Ông thiêu thế nào mà chồng tôi đã về đây rồi. Ông không nhớ tôi đã nói với ông là chồng tôi thương tôi lắm sao.</p>
<p>Người kia sau khi thiêu đến lần thứ tư, về dọc đường gặp một người làm nghề đốt than trở về. Tưởng là xác chết lại lộn về lại, người thiêu xác bảo:</p>
<p>&#8211; Mày thật là đồ ác nghiệt, tao đã phải đốt đến lần thú tư, thế mà bây giờ mày lại dẫn xác về đây rồi.</p>
<p>Nói xong hắn ôm lấy người đốt than. Lão này chống lại, nhưng sức yếu, cuối cùng bị hắn đánh chết ném vào lửa[5].</p>
<p><strong>Dị bản này ở người Thái-lan là truyện Nhà sư già muốn lấy vợ.</strong></p>
<p>Một nhà sư leo lên cây, hụt tay rơi xuống, may bám được một cành lá thốt nốt treo lơ lửng. Nhờ bốn người tu hành khác đi qua giúp cho xuống bằng cung cách mà họ tưởng là an toàn, như các truyện trên. Kết quả cũng thế, bốn cái đầu va vào nhau chết cả. Trong khi nhà sư bỏ trốn, thì một người đàn bà nhà ở gần đấy sợ bị vạ lây bèn đi tìm một sư già nhờ đốt xác hộ. Sư già chỉ bằng lòng với điều kiện là chị ta phải lấy mình sau khi mình hoàn tục. Chị này vốn chẳng thích lấy sư già nhưng không có cách nào khác, đành phải nhận.</p>
<p>Cũng như truyện trên, sư già phải đốt đến bốn lần. Lần thứ tư, hắn bực mình, chặt đứt đầu cái xác mà đốt. Vừa lúc ấy có một nhà tu hành khác đi đường bị bọn cướp chém phải đầu, vùng thoát được, chạy đến định nhờ sư già băng bó. Không ngờ sư già lại tưởng là ma sống lại, bèn nắm lấy hắn ném vào lửa, nhưng hắn còn khỏe, vùng chống lại và cuối cùng cả hai đều chết trong lửa. Thấy vậy người đàn bà yên lòng vì chị ta rất không muốn kết duyên với sư già[6].</p>
<p><strong>Dị bản ở người Lào cũng gần như truyện của Thái-lan:</strong></p>
<p>Có bốn chàng trai đầu hói. Họ gặp hai chị em, cả bốn anh đều thích cô em. Vì bốn anh em giống nhau như đúc nên cô em nhầm, thành ra tằng tịu với cả bốn. Cô chị ghen tức, một hôm bỏ thuốc độc trộn vào cơm dọn cho ăn làm cả bốn người cùng chết một lúc. Hoảng sợ, cô nhờ một người phu thiêu xác giúp đỡ. Nhưng cũng như các truyện trên, cô chị lúc đầu đưa ra một cái xác thuê một số tiền là hai mươi bạt và dặn phải đốt kỹ kẻo ma lại lộn về. Thế rồi, khi người phu thiêu xong cái xác thứ nhất, cô lại đẩy ra cái xác thứ hai, và cứ thế lần lượt đẩy ra đến cái xác thứ tư. Người phu thiêu bực mình sẵn, khi đốt xong xác thứ tư, gặp một người đầu trọc đi qua.</p>
<p>&#8211; Mày đi đâu?, hắn hỏi.</p>
<p>Người kia đáp:</p>
<p>&#8211; Đi chợ.</p>
<p>&#8211; Đừng hòng nói dối. Tao đốt mày bốn lần rồi mà mày còn cứ về quấy mãi.</p>
<p>Cũng như truyện vừa kể, hắn nói rồi bèn kéo người kia vào đống lửa, nhưng y chống lại kịch liệt, cuối cùng cả hai đều chết[7].</p>
<p>Người Lào còn có một truyện Bốn nhà sư, nhưng lại thuộc nhóm truyện phân xử, có kết thúc khác với truyện vừa kể:</p>
<p>Một người treo cây xoài hái quả, mất thăng bằng bị ngã, cũng níu được một nhánh treo tòn ten trên đường đi. Cũng có một người nài cưỡi voi đi qua Người kia xin giúp, hứa trả một trăm đồng vàng. Nài ta cũng đứng dậy giơ tay đỡ, nhưng voi cứ trớn voi đi, làm cho nài phải nắm lấy chân người kia và cả hai đành treo tòn ten. Sau đó thấy một người thợ săn đi qua, nài ta xin biếu một trăm đồng vàng nhờ cứu hộ. Người thợ sẵn cuối cùng giúp được hai gã khỏi nguy, không có chuyện chết chóc như các truyện trên.</p>
<p>Nhưng tiếp đến là một cuộc cãi lộn nổ ra giữa hai người về số tiền đã hứa. Việc đưa lên vua Muyn-la Tan-tai. Vua xử cho người nài phải trả hai phần ba số tiền với lý do là chẳng những nó phải hàm ơn người thợ săn mà còn hàm ơn người hái xoài vì nếu không cơ hai cánh tay lực sĩ của người sau thì nó không tránh khỏi chết[8].</p>
<p><strong>Người Đức có một truyện ngụ ngôn cũng trương tự với các truyện trên:</strong></p>
<p>Một người đàn bà có chồng giúp, lần lượt tống khứ được ba thầy tu hổ mang bằng cách đẩy chúng vào thùng nước sôi. Người chồng thuê một người học trò say rượu ném hộ xác xuống sông. Cũng như các truyện trên, thuê thì một xác, nhưng lại đưa ra đến ba, cũng nói dối là ma lộn trở về, lại làm bộ mắng sao không làm chu đáo. Quẳng đến lần thứ ba, người học trò thấy một tu sĩ đi chơi, tưởng là ma lại trở về nữa, bèn ôm lấy tu sĩ vứt nốt xuống sông.</p>
<p>Một loạt chuyện sau đây tuy có khác nội dung, nhưng cũng cùng một loại với các truyện đã kể. Truyện của Pháp:</p>
<p><strong>Jăng nghèo và Jăng giàu:</strong></p>
<p>Một bà già có hai con trai, bao nhiêu của nả bà ta cho người con thứ tất (Jăng giàu), còn con đầu lòng đã có vợ con thì không được gì (Jăng nghèo). Người anh thường bảo em:</p>
<p>&#8211; Thế là mày ăn trộm của tao, nhưng rồi tao sẽ lấy lại.</p>
<p>Một hôm mẹ ốm, em mời anh đến nhà. Người anh cho mẹ mình ăn một thứ bánh để đã bảy năm. Mẹ chết. Người anh bảo em mặc quần áo đeo trang sức vào xác cho đẹp và đưa chôn. Đêm lại, anh lại đào lên mang đến nhà em đặt ở máng ngựa. Sáng dậy, người em thấy thế sợ quá, gọi anh đến nhờ chôn. Anh đòi phải nhiều tiền. Đêm, anh lại mang xác mẹ đặt trên tường nhà của một nam tước gần cây táo, lại đặt một quả táo ở bên cạnh. Nam tước dậy tưởng là ăn trộm liền đẩy xuống khỏi tường. Khi thấy xác chết sợ quá, mời Jăng nghèo tới nhờ chôn hộ. Hắn đòi phải có tám chục nghìn quan. Chờ tối, hắn lại mang xác tới nhà một tu sĩ, gọi nhỏ bằng một giọng thê thảm:</p>
<p>&#8211; Hối lỗi đi tu sĩ, hối lỗi vì Chúa.</p>
<p>Tu sĩ dậy thấy xác, khẩn khoản thuê Jăng nghèo mười bảy nghìn quan, nhờ chôn. Hắn ta lại mua một con lừa cột xác mẹ lên lưng với tư thế đang ngồi và dắt lừa đi chợ. Đến chợ, hắn để lừa đi tự do, lừa giẫm phải hàng đồ gốm. Lão hàng gốm ném một hòn đá, cái xác ngã lăn ra. Jăng nghèo bắt vạ, lại được một mẻ tiền nữa.</p>
<p><strong>Truyện của người Ê-cốt-xcơ (Écosse):</strong></p>
<p>Có hai anh em: anh thì giàu có, còn em nghèo xác xơ. Nhà người em có người đầy tớ mưu trí. Trong nhà chỉ toàn ăn lương khô, người đầy tớ bảo tội gì mà không đi ăn trộm con bò cái của người anh. Người anh mất bò, không bắt được quả tang, bèn cho mẹ vợ nằm vào một thùng kín có khoét lỗ thở, đoạn giả bộ gửi thùng ở nhà em, kỳ thực là để nghe ngóng xem có phải em ăn trộm con bò của mình không. Đầy tớ biết là trong thùng có người, bèn lấy miếng pho-mát nút lỗ lại. Khi người anh đem thùng về, thấy mẹ vợ đã chết, bèn đưa đi chôn. Đêm lại đầy tớ đào lên lấy vải khâm liệm, rồi đặt xác trong nhà người anh cho ngồi gần lò sưởi, que còi lửa đặt ở đầu gối. Sáng đậy, người anh hoảng sợ, phải đi kiếm em nhờ chôn hộ. Em đòi tiền công cao mới chôn.</p>
<p>Lần thứ hai, đầy tớ lại đào lấy xác cho đứng ở bàn. Rồi lại đến lượt đào lên đặt ở chuồng ngựa, buộc xác lên lưng ngựa con. Mỗi lần như thế, người anh lại phải nhờ em chôn, muốn lấy bao nhiêu tiền công cũng trả. Sau người em trở nên giàu bằng anh.</p>
<p><strong>Cũng như truyện vừa kể, ở truyện của người Xu-áp-bơ cũng có tình tiết:</strong></p>
<p>Một mục sư cho mẹ vợ nằm trong thùng kín để dò la con lợn bị mất, vì ngờ cho người giữ đồ thánh ăn trộm của mình. Người này biết việc đó bèn đốt một miếng lưu huỳnh, người đàn bà nằm trong thùng bị ngạt mà chết. Mục sư sợ người ta cho là mình tiếc của (vì lúc bà nhạc ốm không gọi thầy thuốc) nên khẩn khoản nhờ người giữ đồ thánh bí mật chôn hộ với một số tiền lớn. Người này lén mang xác đặt ở kho lúa của mục sư. Sáng dậy, mục sư trông thấy kinh hoảng, cho là bà mẹ vợ mình vốn là một tay phù thủy nên hay trở về. Lại nhờ hắn chôn lần thứ hai với số tiền một trăm đồng. Hắn mang xác vào rừng. Trong khi đi dường, gặp một người bán hàng rong đang ngủ, hắn lén bỏ xác vào thùng hàng. Tỉnh dậy, người bán hàng không ngờ gì cả cứ thế chở thùng thẳng đến cho khách hàng mà khách hàng hôm ấy lại là mục sư. Mục sư mở thùng lại thấy xác bà nhạc thì thất kinh, lại phải thuê hắn &#8211; người giữ đồ thánh &#8211; hai trăm đồng, và thêm hai trăm đồng nữa để hắn chôn thế nào cho đừng trở về.</p>
<p><strong>Truyện của người Bồ-đào-nha (Portugal) phần nào giống với truyện của Pháp:</strong></p>
<p>Có hai anh em trai, anh chiếm hết gia tài của bố mẹ để lại, em có nhiều con thì lại rất túng bấn. Một hôm một con bê của người anh rơi xuống rãnh. Mấy đứa con của người em làm thịt chén và cho bố ăn. Ở đây cũng có chuyện người nằm trong thùng kín như hai truyện vừa kể, nhưng không phải bà nhạc, mà là vợ của người anh. Khi mấy đứa con người em cao hứng kể lại chuyện bắt trộm con bê, mụ đàn bà trong thùng nghe được không ngăn nổi cơn giận dữ. Nghe trong thùng có tiếng động, mấy đứa tưởng là chuột, bèn đổ nước sôi vào chỗ có lỗ vì không biết đó là lỗ thở. Mang thùng về thì vợ đã chết, người anh tưởng là bị Chúa Trời phạt vì đã nghi bậy cho em. Trước khi chôn, người ta đặt xác ở nhà thờ. Đêm lại, em tới lột hết đồ trang sức và đặt dựng đứng xác trên bàn thờ. Sáng dậy, mọi người trông thấy, khiếp đảm. Sau khi chôn xong, em lại đào lên lấy đồ trang sức một lần nữa, rồi bỏ vào trong một cái túi đựng lợn mà một bọn học trò đã dùng để ăn trộm một con lợn nhưng chưa đưa đi thoát. Bọn này khi mở túi để lấy lợn, thấy cái xác, liền dựng xác trước cửa một nhà nọ. Người nhà này tưởng là kẻ trộm, nên đánh thẳng tay. Thấy kẻ trộm ngã xuống mới biết là đã chết, hắn bèn cột xác lên lưng một con lừa.</p>
<p>Sau nhiều cuộc phiêu lưu nữa, cái xác lại tình cờ trở về nhà người anh, và người này phải trả cho em phần tài sản đã chiếm đoạt để hy vọng vợ mình được Chúa tha tội không trở về nữa[9].</p>
<p>[1] Gùi: đồ đựng của người miền núi đan bằng tre có dây đeo vai khi đi đường như kiểu mang &#8220;xắc&#8221; ngày nay.</p>
<p>[2] Sãi chỉ những người làm một số nghề lao động nhất định, như chôn ma thuê, chèo đò, phục dịch nhà chùa, v.v&#8230;</p>
<p>[3] Theo Lăng-đơ (Landes), sách đã dẫn và Jê-ni-bren (Génibrel). Chuyện đời xưa mới in ra lần đầu hết.</p>
<p>[4] Theo Jê-ni-bren (Génibrel), như trên.</p>
<p>[5] Theo Mác-ti-ni (Martini) và Béc-na (Bernard). Truyện dân gian Căm-pu-chia chưa hề in.</p>
<p>[6] Theo Pháp Á tạp chí.</p>
<p>[7] Theo Bren-gơ (Brengues). Truyện dân gian Lào, trong Tạp chí Đông-dương số 1 (1904).</p>
<p>[8] Theo BEFEO, tập XVII, số 5 (1917).</p>
<p>[9] Đều theo Cô-xcanh (Cosquin), sách đã dẫn.</p>
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/cai-chet-cua-bon-ong-su/">Cái chết của bốn ông sư</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/cai-chet-cua-bon-ong-su/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Sự tích lòng bàn chân</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/su-tich-long-ban-chan/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=su-tich-long-ban-chan</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/su-tich-long-ban-chan/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Apr 2024 05:42:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=7643</guid>

					<description><![CDATA[<p>Sự tích lòng bàn chân</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-long-ban-chan/">Sự tích lòng bàn chân</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Thuở xa xưa người ta không đắp mộ, bốc mả cho người chết như bây giờ, mà hễ nhà nào có người chết thì họ hàng, làng xóm kéo đến chia nhau xẻo lấy thịt về ăn.</p>
<p>Pjạ là con nhà nghèo. Lúc còn nhỏ, bố chết hàng xóm cũng đến xẻo thịt ăn như thế, nhưng Pjạ chưa biết gì. Khi lớn lên Pjạ bắt đầu giúp đỡ mẹ chăn trâu.</p>
<p>Một hôm Pjạ cùng bạn bè đuổi trâu vào lũng ăn cỏ, Pjạ trông thấy một con trâu cái đẻ con, trâu cái đau đớn, hết nằm lại đứng. Pjạ thương quá, đi chặt cây &#8220;nắm&#8221; lấy lá về cho trâu nhưng nó không ăn, và quằn quại đến nửa ngày mới đẻ được, nghé con mềm nhũn, nhớp nháp thế mà trâu cái lấy lưỡi liếm lên mình nghé, liếm đến đâu nghé con sạch khô đến đấy.</p>
<p>Tối hôm ấy Pjạ kể chuyện đó cho mẹ nghe, mẹ nói:</p>
<p>– Con người đẻ con, nuôi con cũng vất vả như vậy. Con trâu liếm ba lượt biết đi, còn con người thì phải ẵm ba tháng mới biết bò, bế một năm mới biết nói.</p>
<p>Nghe mẹ nói xong Pjạ oà khóc, mẹ hỏi tại sao con lại khóc. Pjạ nói: Con người đẻ con, nuôi con cực hơn trâu, vậy mà khi chết thì con cháu lại kéo đến ăn thịt, còn con trâu thì chẳng bao giờ ăn thịt lẫn nhau đâu.</p>
<p>Bà mẹ xoa đầu con: Từ tạo thiên lập địa, trời đã cho con người làm như thế. Tổ tiên ta đã ăn thịt nhau như thế. Mình ăn thịt bố mẹ người khác coi như đã mắc nợ, đến lượt bố mẹ mình chết người ta đến ăn lần lượt như thế, chẳng ai nghĩ rằng ai nợ ai. Bởi vì ai cũng có bố mẹ, ai cũng một lần chết.</p>
<p>Pjạ đứng dậy nói rắn rỏi:</p>
<p>– Không mẹ ạ, không thể như thế mãi được, công bố, công mẹ rất lớn, con sẽ không để người ta ăn thịt mẹ đâu. </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-long-ban-chan/">Sự tích lòng bàn chân</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/su-tich-long-ban-chan/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ông quan chăn trâu</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/ong-quan-chan-trau/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=ong-quan-chan-trau</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/ong-quan-chan-trau/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Apr 2024 05:02:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=7642</guid>

					<description><![CDATA[<p>Ông quan chăn trâu</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/ong-quan-chan-trau/">Ông quan chăn trâu</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Mãi đến ngày nay, dân làng vẫn luôn nhớ ơn Bùi Cầm Hổ, một kẻ  nghèo khổ, nhờ tài trí mà được làm quan, quay về lo lắng cho sự ấm no của đồng bào mình. Vào đời <strong>nhà Lê</strong>, ở vùng Kẻ Treo, sát chân núi Hồng Lĩnh, có một chàng trai mồ côi cha mẹ nghèo khổ tên là Bùi Cầm Hổ.<br />Lúc còn nhỏ, Hổ có đi học dăm ba chữ với một cụ đồ già nên cũng biết chút ít, nhưng khi chàng vừa lớn lên thì cha mẹ qua đời mà chẳng để lại gì, một thân một mình, không anh em, không cha mẹ, Hổ đành sống bằng nghề đốn củi. Một hôm, Hổ bắt được một con trâu đi lạc, chàng nghĩ thầm:<br />&#8211; Có lẽ trâu của làng mình đây! Hổ dắt trâu về và nói với dân làng:<br />&#8211; Ai có trâu lạc ra mà nhìn nè! Chủ con trâu ấy là ông Bá. Ông liền mừng rỡ bảo:<br />&#8211; Ồ! Cảm ơn chú Hổ. Trâu nhà tôi đó! Thấy Hổ chân thật, ông Bá liền đề nghị với dân làng:<br />&#8211; Tôi cử chú Hổ chăn trâu cho cả làng này, bà con có đồng ý không? Dân làng vui vẻ tán thành, Hổ được mọi người tín nhiệm và dựng cho một căn lều sát chân núi, chàng mừng rỡ nhủ thầm trong bụng:<br />&#8211; Hà hà! Từ nay mình có nhà ở rồi! Từ đó, mỗi ngày, vào sáng sớm Hổ đánh mõ làm hiệu, dân làng nghe tiếng mõ, dắt trâu đến nhà chàng, Hổ đợi trâu đến đông đủ rồi lùa trâu lên núi:<br />&#8211; Hôm nay mình qua mé sườn tây, bên ấy có cỏ nhiều. Chiều xuống, khi mặt trời vừa gác núi, Hổ lùa đàn súc vật về làng. Đến ngã ba là chàng hết phận sự vì con nào tự động về nhà con nấy, không còn sợ lạc nữa.<br />Tuy có khó nhọc, nhưng Hổ cảm thấy vui thú với công việc của mình.<br />Ngoài tiền gạo dân làng cho, chàng còn có lộc nữa. Tháng giêng, ngày Tết hay mỗi khi nhà nào có giỗ, họ thường đem thức ăn đến biếu chàng. Một hôm, trời đã hoàng hôn, Hổ gặp một người đàn ông lạ mặt đến nói:<br />&#8211; Chào anh bạn chăn trâu, cho tôi xin miếng nước. Hổ đưa nước và bảo:<br />&#8211; Xin mời bác uống. Trời sắp tối rồi, sao bác còn quanh quẩn nơi đây? Bác làm gì trên núi này vậy?<br />&#8211; Tôi là thầy địa lý, đi tìm huyệt mả lỡ đường, chẳng may bị lạc&#8230; Hổ cười bảo:<br />&#8211; Thế thì chốc nữa mời thầy ghé nhà tôi nghỉ lại nhé!<br />&#8211; Cám ơn cậu. Thế thì còn gì bằng&#8230; Tối ấy, ông thầy địa lý trú lại nhà Hổ, chàng nấu cơm dọn ra đãi khách, thầy địa lý cảm kích bảo:<br />&#8211; Cảm ơn anh, không có anh thì giờ này tôi còn lang thang trên núi. Từ đó, thầy địa lý ngày ngày lên núi tìm huyệt, đêm về tá túc tại nhà Hổ. Có thầy địa lý ở cùng, Hổ cảm thấy vui nên tiếp đãi thầy rất tốt:<br />&#8211; Mời thầy ăn chè cho mát.<br />&#8211; Anh tốt quá! Tôi thật có phước mới gặp được anh. Thấy Hổ đối đãi với mình hết lòng, nên thầy địa lý muốn tìm cách trả ơn. Một hôm nọ, thầy địa lý nói với Hổ:<br />&#8211; Anh Hổ nè, anh thật là người tốt, vậy anh có muốn làm quan không? Hổ thật thà đáp:<br />&#8211; Tôi sống thế này cũng sướng lắm rồi, làm quan làm gì nữa! Thầy địa lý khen:<br />&#8211; Hà hà..! Anh đúng là người không tham quyền hành, nhưng làm quan vẫn sướng hơn sống thế này chứ! Hổ liền hỏi lại:<br />&#8211; Nhưng một người đốn củi như tôi thì làm quan thế nào được? Thầy địa lý cười bảo:<br />&#8211; Tôi nói thật, tôi đã tìm được một ngôi huyệt mả &#8220;Chân trắng làm Ngự sử&#8221;, chỉ độ vài mươi ngày là phát. Vì muốn đền ơn anh, và vì tôi thấy anh cũng có phúc tướng nên có thể hưởng được phúc của ngôi huyệt đó.<br />Do vậy mà anh nên bốc mộ phụ mẫu mang về chôn ở đó để được hưởng phúc làm quan.<br />Không tìm thấy mộ cha, nên Hổ nghe lời thầy dạy, bốc mộ mẹ đem về.<br />&#8211; Cứ thử xem sao&#8230; Thầy địa lý giao cho chàng một quan hai tiền bảo đi sắm ngay đồ cải táng cho chu đáo. Sau đó hướng dẫn Hổ chôn cất mẹ vào đúng huyệt. Công việc cải táng xong, vài ngày sau thầy nói với chàng:<br />&#8211; Đến lúc chúng ta phải chia tay rồi, phần anh cũng lo lên kinh đô lập thân đi nhé! Nghe lời tôi dặn, thế nào anh cũng thành công. Hổ liền vái chào:<br />&#8211; Cám ơn thầy, tôi xin nghe theo lời thầy chỉ dạy. Thầy địa lý đi rồi, Hổ cũng từ giã xóm làng, trả trâu bò lại cho họ rồi ra đi. Ngày đi đêm nghỉ, ròng rã gần mười ngày mới đến kinh đô.<br />Tới nơi, sờ vào lưng quần thấy còn có sáu tiền, Hổ liền vào quán gọi cơm ăn.<br />Lúc ấy trong quán có người đang cao giọng kể chuyện với bạn bè ở một chiếc bàn gần đó, Hổ lắng nghe rõ đầu đuôi:<br />&#8211; Anh ta đi buôn đường xa mới về, vợ mua lươn về nấu cháo đãi chồng. Chẳng ngờ xơi xong bát cháo lươn, anh ta lăn ra chết, mụ vợ bị quan bắt giam tra khảo, cho là mụ ngoại tình, lập mưu giết chồng, nhưng dù có tra hỏi đến đâu, mụ vẫn khăng khăng là mình vô tội, mãi đến gần đây chịu không nổi nên mụ mới chịu nhận tội, nay mai mụ sẽ bị hành hình&#8230; Hổ nghe qua đã thấy lóe lên vấn đề câu chuyện:<br />&#8211; Hừm! ta biết nguyên do vụ này rồi! Ăn cơm xong, Hổ đến thẳng cửa quan đánh trống kêu oan, xin vào gặp mặt quan Thượng thư. Thấy chàng ăn mặc lôi thôi, bọn lính đuổi ra khỏi cửa, nhưng Hổ cứ kêu to mãi, bọn lính bèn giải Hổ vào công đường. Quan Thượng thấy thế liền hỏi:<br />&#8211; Tên kia! Có điều gì oan ức? Hổ bèn thưa:<br />&#8211; Bẩm quan, người đàn bà bị án giết chồng đó vô tội! Quan tức giận hỏi lại:<br />&#8211; Tại sao nhà ngươi lại dám nói ngược như thế? Mụ ta đã nhận tội rồi! Hổ bình tĩnh đáp: </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/ong-quan-chan-trau/">Ông quan chăn trâu</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/ong-quan-chan-trau/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Người con gái thần Rắn</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/nguoi-con-gai-than-ran/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=nguoi-con-gai-than-ran</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/nguoi-con-gai-than-ran/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Apr 2024 04:23:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=7641</guid>

					<description><![CDATA[<p>Người con gái thần Rắn</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/nguoi-con-gai-than-ran/">Người con gái thần Rắn</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Về phía Nam suối Ngọc có cái miếu cổ, hư sập rồi không ai chữa lại. Dựa bên miếu có cây đào to lớn, cành lá um tùm. Trong miếu có hang, hang sâu thăm thẳm. Dưới hang có một  to lớn không biết ngần nào. Rắn sống lâu năm, linh thiêng hóa hình người được. Cây đào bên miếu sống cũng lâu và cũng thiêng. Mỗi năm đến cuối mùa đông, bắt đầu mùa xuân, khi hoa đào đua nở, thì trong những cành sây bông hiện ra một giai nhân đẹp tươi như hoa đào; cứ mỗi đêm ca hát trước miếu.</p>
<p>Mãn mùa xuân, lúc hoa tàn, cánh hoa đào rơi trước gió, người ấy biến mất, chờ mùa xuân sang năm lại ra.</p>
<p>Chốn ấy hoang vu, không ai lai vãng. Có người bảo đấy là ổ trăn, vì họ thấy mang máng nhiều sọ người nằm trong bụi rậm. Có hôm mưa giông người ta gặp một con rắn lớn dị thường bò trước miếu, hoặc khoanh tròn dưới gốc đào, lúc tạnh thì biến mất. Từ đấy họ sợ thêm, và lần lần quanh miếu thành một khu rừng nhỏ, không dấu chân người. Bấy giờ cuối mùa đông, cây cỏ đâm chồi, trên nhành đào lấm tấm lộc non. Khi xuân đến, hoa điểm hồng mơn mởn.</p>
<p>Một đêm nồng, giai nhân hiện ra tha thướt. Nàng cất tiếng hát. Rắn thần đang yên giấc thức dậy lắng nghe. Đêm Trong, ngàn sao lóng lánh, từng trận gió thoảng rải hương ngào ngạt. Thần rắn nhìn giai nhân nhởn nhơ bên những cành đào, lòng thần hồi hộp. Rồi uốn thân mình, thần hoá một trang thanh niên tuấn tú. Chàng là một tài tử, tiếng sáo véo von, nhịp nhàng với lời ca thanh tao của giai nhân&#8230;</p>
<p>Từ đó hai người quen biết nhau, thân mật nhau rồi trở nên vợ chồng. Mùa xuân năm ấy hoa đào lộng lẫy hơn các hôm khác. Đêm đến, trong không uyển chuyển tiếng yêu đương của chàng và nàng. Những chim én đưa thoi, dệt thời gian lẹ làng và thấm thoắt. Sang hè, cuộc ái ân tạm ngừng. Giai nhân tuy buồn về nỗi tạm biệt chàng, nhưng vui tươi bày tỏ cùng chàng một mầm hy vọng. Rắn thần dẫu bịn rịn khúc chia ly, nhưng khấp khởi mừng thầm vì ái ân đã kết quả. Rồi một tia nắng nồng, một ngày nồng nực làm héo những đáo hoa cuối mùa. Luồng gió nồm thoảng nhẹ, rải trên bờ cỏ úa vàng bao cành hoa đẹp. Giai nhân từ biệt thần rắn và biến theo vẻ đẹp cây đào.</p>
<p>Mùa xuân năm sau, hoa đào nở rất ít nhưng màu sắc đậm đà.  trông chờ giai nhân, và, một tối đầu mùa xuân nàng trở về. Sắc nàng kém tươi nhưng thâm thuý. Nàng sinh một gái, xinh đẹp hồng hào. Thần rắn vui mừng khôn xiết, nhưng một cái buồn tự đâu xâm về chiếm lấy tâm linh chàng. Giữa mùa xuân, trong lúc cây cỏ xanh tươi, trăm hoa đến lúc dậy thì dưới ánh vàng ấm áp, giai nhân than thở cùng chàng:</p>
<p>&#8211; Thiếp không dè ái ân của đôi ta đến đây kết thúc. Thiếp không còn sống nữa để cùng chàng sum họp và nuôi con, ái tình đã đem cho thiếp tất cả nhan sắc và đẹp đẽ của sự sống. Ăn ở với chàng được một mụn con, đó là kỷ niệm êm đềm trong đời hai ta. Chàng sống lâu vì chàng là sức mạnh. Chàng sẽ ở lại săn sóc con thơ. Thiếp là sự đẹp rất mong manh, ái tình đã làm cho thiếp thêm xuân nhưng cũng làm cho thiếp chóng tàn. Bây giờ thiếp chết, nhưng thiếp còn để dấu vết nhan sắc lại cho con. Chàng nuôi con hết lòng, đó cũng như chàng tỏ tình còn mến thiếp. Nhưng thiếp xin nhờ chàng một điều: lúc con khôn lớn, chàng nên căn dặn nó, đừng lâm vào vòng ái ân mà kiếp sống phải ngắn lại. Nếu nó muốn sống đời đời kiếp kiếp, trẻ mãi, vui tươi mãi, thì phải xa lánh ái tình.</p>
<p>Nói xong, nàng khóc rất lâu, trao con cho thần rồi biến mất. Hôm sau, những hoa đào tàn rụng. Cây đào khô héo lần rồi chết. Thần rắn chắt chiu nuôi con thơ, dấu tích của người yêu quý. Ngày ngày chàng vào rừng xa tìm sữa đem về. Ngày qua, nàng lớn khôn; đúng mười sáu năm thì nàng đẹp đẽ và thông minh hơn loài người. Nhan sắc nàng chính là nhan sắc của mẹ ngày xưa; nhưng trong nhan sắc ấy ẩn vẻ huyền bí của cha. Thông minh của nàng là thông minh của loài Rắn. Đôi mắt của nàng trong như trời quang không mây. Cái nhìn nàng chính cái nhìn thôi miên thu cả tâm hồn người và vật của tổ tiên loài rắn để lại. Miệng nàng cười xinh đẹp như hoa đào. Nàng đi tha thướt, yểu điệu, uyển chuyển. Tất cả tính nết và sắc đẹp của cha mẹ, nàng đều thọ lãnh.<br />Thần rắn thấy con lớn khôn và xinh đẹp thì lo âu. Ngày ngày dặn con chơi quanh nơi miếu, không được đi xa. Thần lo sợ nàng bị ái tình quyến rũ. Thần chưa dám ngỏ cái sợ ấy cho con biết, cùng nói lại lời trối của giai nhân cho con nghe. Thần cũng không nói câu nào với con mà có lẫn hai tiếng ái tình vào, vì thần biết hai tiếng ấy có sức mạnh vô ngần. Ngày ngày nàng quanh quẩn bên miếu, tâm hồn ngây thơ và chất phác.<br />Hàng ngày, thần rắn ra sức tìm thức ăn về cho con. Cực nhọc, nhưng thần vẫn sung sướng vì thấy con chóng lớn và khôn ngoan. Nhiều lần suýt chết với thú dữ trong rừng, thần trở về buồn rầu, gương mặt còn in nét sợ. Nhưng khi thấy nàng chạy đến mừng rỡ, nói những lời ngây thơ, thần bỗng quên tất cả ưu tư, trở lại vui vẻ, nô đùa với con.<br />Một buổi chiều, trời mưa tầm tã, thần quảy thức ăn về xong, hồi tưởng đến ngày xưa&#8230; Thuở ấy, thần hống hách oai linh, không ai dám phạm đến tên tuổi. Thú dữ, người vật thảy đều xa lánh. Thần rất khoẻ mạnh, không biết mệt nhọc là gì. Nhưng từ lúc yêu cho đến bấy giờ, linh tính phai dần, để san sẻ cho con. Ngày trước, thần muốn đi đâu, chỉ uốn mình hoá gió bay đi. Bây giờ phép ấy không linh nghiệm. Thần đã mất thiêng. Nhưng mất phép màu nào, thì con thần được thêm một đức tính. Cảm nhận bấy nhiêu, thần tự an ủi: Dẫu sao, ta sẽ còn sống mãi mãi, bởi đứa con ta?</p>
<p>Cứ như thế mà ngày tháng trôi đi. Rồi một hôm, thần mệt nhọc, biết mình sắp chết. Thần gọi con lại bên mình trối rằng:<br />&#8211; Con chắc không biết ta là ai và mẹ con ở đâu. Ta xưa là rắn, rất công phu luyện tính mình. Trải mấy trăm năm lao khổ, tính mới được linh và hoá được làm người. Ta phải trau dồi trong mấy trăm năm lòng ta trong sạch, trí ta sáng suốt để hơn cả mọi người và thành thần. Ta ước ao sống đời đời kiếp kiếp dung dưỡng tính tình, nhưng vì ta yêu mà sự sống phải bớt lại để trao sự sống cho con.</p>
<p>Mẹ con trước kia là cây đào, cùng trải mấy trăm năm chất chứa tinh hoa, gộp cả nhan sắc từ đời nào mới hoá hình người được. Rồi cũng vì yêu, mà đem cả vẻ đẹp san lại cho con để phải bỏ mình. Chúng ta đều vì yêu mà chết, vì con mà hy sinh tất cả thông minh, tất cả vẻ đẹp của chúng ta. Ngày ấy, lúc mẹ con sắp mất, có lời trối này mà cũng là lời trối của ta. Con là kết quả ái tình của một thần linh và một nhan sắc tuyệt trần. Con là một giai nhân của những giai nhân trong đời, một thần linh trong những thần linh. Đời con sẽ là đời của mẹ con và của ta hợp lại. Nhưng nếu con muốn giữ vẹn toàn đức tính, con phải xa lánh tình yêu đi; gương mẹ con ngày trước và của ta bây giờ đủ cho con thấy xa&#8230;?</p>
<p>Nói xong, thần rắn thấy lòng bứt rứt, giãy giụa. Một lát sau lăn lộn dữ dội, biến hình rắn hổ mang mà chết&#8230; Nàng thương tiếc khôn xiết, đem thây cha chôn cạnh gốc đào. Từ ấy nàng ghê tởm ái tình. Nàng không biết là gì, nhưng cũng nguyện trước mồ cha mẹ, hễ gặp ái tình chốn nào sẽ tiêu diệt đi. Nhan sắc và thông minh của nàng quyến rũ các loài vật. Những con ong về đóng ổ nhả mật cho nàng, những chim trĩ, gà rừng đẻ trứng và để nàng bắt làm thịt. Sự sinh sống như vậy mà dễ dàng, sung sướng. Ở mãi một nơi, nàng thấy bực dọc muốn đi xa, tìm cảnh mới, muôn dịp tìm ái tình để trả thù cho cha mẹ, nàng hoá một bà cụ già, đầu tóc bạc phơ xuống kinh đô, hỏi thăm ái tình ở đâu. Những người nghe hỏi đều mỉm cười chế nhạo. Họ bảo nhau: </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/nguoi-con-gai-than-ran/">Người con gái thần Rắn</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/nguoi-con-gai-than-ran/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Sự tích cái ống nhổ</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/su-tich-cai-ong-nho/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=su-tich-cai-ong-nho</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/su-tich-cai-ong-nho/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Apr 2024 04:04:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=7640</guid>

					<description><![CDATA[<p>Sự tích cái ống nhổ</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-cai-ong-nho/">Sự tích cái ống nhổ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày xưa có một  già nổi danh là một vị đại đạo đức chơn tụ. Vì danh tiếng Ngài được trội đi khắp nơi, bá tánh tứ phương ào ạt tới chuà thọ giáo càng ngày càng đông. Một ngày kia, Ngài quyết định đi vào rừng thẳm ẩn dật tu khổ hạnh để tránh phiền phức việc nhận hương đảng trà quả mà phạm pháp. Ngài cho các đệ tử quyền tự do theo thầy hay hồi tục.<br />Trong số đệ tử, chỉ có một chú tiểu tình nguyện đi theo Thầy vì chú ta biết Thầy có rất nhiều người sùng bái và chắc chắn sẽ có nhiều bá tánh theo cúng dường hoa quả Tội nghiệp thay cho chú, băng qua bao rừng núi thăm thẳm, Thầy mơí chọn một hang động nơi thâm sơn cùng cốc không một ai qua lại. Hai Thầy trò phải làm rất vất vả mới có bữa ăn.<br /><strong>Chú tiểu</strong> chịu không được tính bỏ thầy nhưng lại sợ băng qua rừng đầy beo cop thú dữ. Chú chỉ biết chờ cơ hội.<br />Một hôm kia có một cậu bé đến xin làm đệ tử. Chú tiểu từ xưa vốn lười biếng, thấy có &#8220;ma mới&#8221; tới liền giao hết công việc cho cậu bé. Thấy cậu bé siêng năng, hiền từ, ông thầy già yêu mến và truyền cho nhiều bí quyết. Chú tiểu lại đâm lòng ghen.<br />Một đêm kia, cậu bé ngủ quên, chú tiểu lấy nước tạt tắt hết mồi lửa để nấu nước cúng Phật. Khi cậu bé tỉnh dậy đi nấu nước thì không có lửạ, liều mình, cậu bé cắm đầu chạy vượt ngang rừng thẳm. Cậu lao mình vào một cụ già râu tóc bạc phợ Cụ già cất tiếng hỏi:<br />– Đêm khuya con đi đâu mà vội vã thế?. </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-cai-ong-nho/">Sự tích cái ống nhổ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/su-tich-cai-ong-nho/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Mụ Lường</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/mu-luong/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=mu-luong</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/mu-luong/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Apr 2024 03:50:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=7639</guid>

					<description><![CDATA[<p>Mụ Lường</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/mu-luong/">Mụ Lường</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày xưa, có hai vợ chồng một người phú thương trẻ tuổi. Chồng thường rong buồm chạy khắp trong Nam ngoài Bắc và các nước xa xôi, chuyên bán hàng đi và cất hàng về.</p>
<p>Một ngày kia, thuyền đã chứa đầy hàng, chồng từ giã vợ ra đi. Chàng chưa từng đến Hạ Châu bao giờ nhưng vốn nghe xứ này buôn bán dễ dàng, có thể phất to, nên quyết định đi thử một chuyến.</p>
<p>Thuyền đi ra biển suốt năm ngày đêm mới tới thị trấn này. Chàng bảo thủy thủ bỏ neo ở một bến tấp nập nhất, rồi lên bộ tìm nơi nghỉ trọ và tìm mối bán hàng. Nhưng vừa lên bờ, đã thấy một ngôi lầu đồ sộ trên bến. Đang đứng ngẩn ra nhìn thì bỗng cửa lầu mở toang. Chủ nhân là một người đàn bà sang trọng bước ra vái chào rất cung kính và cất tiếng nói dịu ngọt mời mọc:</p>
<p>&#8211; Chúng tôi nghe nói ngài có một thuyền hàng mới cập bến. Chúng tôi mong muốn làm quen và được giao thiệp lâu dài. Nếu không chê tệ xá nhỏ hẹp, xin mời lên nghỉ ngơi trong những ngày thuyền đỗ tại đây.</p>
<p>Đang khi chưa biết nên trả lời thế nào thì đã thấy kẻ hầu hạ của chủ nhân, nam có nữ có, người nào cũng ăn mặc lịch sự ra đón. Phú thương bụng bảo dạ:</p>
<p>&#8211; Ta mới đến chân ướt chân ráo chưa hiểu thế nào cả, nhưng trông cung cách người này có vẻ tốt bụng. Biết đâu chả là sự may mắn cho ta trong chuyến đi này.</p>
<p>Nghĩ vậy, chàng vui vẻ nhận lời và cố sức làm cho chủ nhân biết mình không phải là kẻ ngờ nghệch. Lập tức, bọn người hầu không cần chờ lệnh chủ, tỏa ra dọn dẹp lăng xăng khắp nơi. Họ làm cho phú thương và một số gia nhân của mình rất đẹp lòng,vì chưa bao giờ được tiếp đãi nồng hậu đến thế. Chủ dẫn khách đi thăm nhà. Các phòng bày biện nói lên sự giàu có quá sức: những cây đèn bằng vàng, những độc bình cổ, những đồ dùng quý giá. Phú thương sờ tay vào một con rùa vàng bày trên một chiếc bàn. Nhân thể, chủ nhân liền giới thiệu kỹ món gia bảo đặc sắc đó của tiền nhân mình.</p>
<p>Đêm hôm ấy, một tiệc lớn bày ra, chủ nhân ăn mặc rất mỹ lệ, chuốc chén mời mọi người. Xong tiệc, họ được mời đi nghỉ ở một buồng có những chiếc giường rất xinh xắn. Không thấy có điều gì đáng ngờ, phú thương và kẻ tùy tùng nằm xuống đánh một giấc ngủ rất ngon lành.</p>
<p>Sáng hôm sau, khi mọi người trở dậy, sự mời mọc lại càng niềm nở. Lại những mâm thức ăn ngon lành bưng ra với những câu mời quyến rũ làm cho phú thương không thể từ chối được.</p>
<p>Thế nhưng, khi phú thương cáo từ trở ra, vừa bước về thuyền thì bỗng thấy cả nhà chủ nhân đổ xô tới:</p>
<p>&#8211; Thưa các ngài, nhà chúng tôi vừa mất con rùa vàng mà các ngài đã biết. Vậy có vị nào cầm nhầm hãy cho xin lại.</p>
<p>Mọi người tưởng như nghe tiếng sét. Song phú thương biết tính nết mấy người tùy tùng của mình vốn chả bao giờ ăn cắp trộm gì của ai, nên rất vững tâm. Chàng có ngờ đâu người đàn bà kia chính là con mụ lường gạt nổi tiếng. Hắn có một đám thủ hạ rất đông, chuyên cướp của bằng cách bẫy người vào tròng một cách bất ngờ và êm thấm. Mỗi lần làm, hắn làm những món rất to, và thường nhằm vào những khách giàu sang, nhất là những khách nước ngoài mới tới. Ngón độc của hắn đã từng khiến nhiều kẻ mất đứt cả của lẫn người vào tay hắn, nên của cải của hắn chứa chất không biết bao nhiêu mà kể.</p>
<p>Hôm đó mụ Lường &#8211; tên người ta thường gán cho mụ &#8211; thấy có một thuyền buôn mới tới với đầy ắp những hàng, mà trông chủ nhân lại chẳng ra vẻ là tay thạo đời. Cho nên mụ quyết cho anh chàng vào tròng. Trong khi phú thương và tùy tùng ăn nghỉ ở nhà mụ, mụ đã sai một số thủ hạ xuống thuyền giả cách xin xem hàng. Chúng mang con rùa vàng theo và lén bỏ vào trong một tấm đoạn.</p>
<p>Thấy mọi người trở mặt vu cho mình ăn cắp và đòi khám thuyền, phú thương nóng mặt, nhất định không cho. Khám thuyền thì phải dỡ hàng mà dỡ hàng là một điều rất phiền và tối kỵ khi chưa bán được một tý gì. Cho nên chàng cũng lý sự:</p>
<p>&#8211; Thưa bà, trừ phi có quan chức đến đây, chúng tôi không thể để cho một ai xuống thuyền được.</p>
<p>Mụ Lường vội cho người đi trình quan. Khi bọn quan và lính ở thị trấn đến, mụ trình bày việc mất trộm, đổ riệt cho người nhà phú thương lấy mang đi, và nhất định xin khám thuyền. Phú thương bày tỏ sự thẳng thắn của mình và gia nhân mình, rồi nói:</p>
<p>&#8211; Nếu khám không có thì bà tính sao đây?</p>
<p>&#8211; Tôi xin &#8220;cược&#8221; cái nhà lầu và mọi vật ở trong đó. Còn quả có rùa ở trong thuyền ngài thì làm sao?</p>
<p>Phú thương nóng nảy tiếp theo lời mụ:</p>
<p>&#8211; Nếu có, tôi cũng xin mất cả thuyền hàng lẫn người ở đây cho bà.</p>
<p>Hai bên lập tức làm giấy ký kết trước mặt quan. Cuộc khám xét bắt đâu. Chỉ một chốc sau, bọn lính đã lôi được con rùa vàng từ trong tấm đoạn ra. Phú thương và gia nhân đờ đẫn cả người. Không còn đường chối cãi, họ đành phải làm theo lời đã ký kết. Thế là cả một thuyền hàng trị giá đến cả vài trăm vạn quan đều về tay mụ Lường. Phú thương, bọn tùy tùng và thủy thủ đều bị sung làm nô. Theo như luật pháp Hạ-châu quy định, họ phải làm khổ dịch cho chủ nếu không bị bán và nhất thiết không được rời khỏi nơi làm việc.</p>
<p>Từ hôm đó, phú thương phải làm việc quần quật suốt ngày. Chàng bị cắt giữ việc chăn ngựa. Công việc mệt nhọc đó làm cho chàng rã rời tơi tả. Chàng chỉ buồn một nỗi là mụ Lường bắt mỗi người ở một phương không bao giờ được gặp nhau. Cứ như thế sau ba năm trời, chàng bặt tin của quê hương xứ sở. Nhưng chàng cũng dần hiểu rõ mưu mô gian xảo và tình hình trong nhà mụ Lường.</p>
<p>Một hôm đang cho ngựa ăn cỏ ở bến sông, chàng bỗng gặp một đạo sĩ ngồi bên vệ đường. Thấy trước mặt đạo sĩ có bày một quả bưởi, chàng lấy làm lạ, lại hỏi mua ăn. Đạo sĩ lắc đầu:</p>
<p>&#8211; Bưởi này không phải bán để ăn đâu.</p>
<p>&#8211; Thế thì dùng làm gì?</p>
<p>&#8211; Nó dùng để nhắn tin tức với bất cứ người nào trong thế gian.</p>
<p>Nghe nói thế, chàng nhớ đến người vợ yêu của mình sau ba năm đằng đẵng không một tin tức và chắc đã khóc kiệt nước mắt. Cho nên chàng xoắn xuýt: </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/mu-luong/">Mụ Lường</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/mu-luong/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bắc kim thang, cà lang bí rợ</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/bac-kim-thang-ca-lang-bi-ro/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=bac-kim-thang-ca-lang-bi-ro</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/bac-kim-thang-ca-lang-bi-ro/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Apr 2024 03:06:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=7638</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bắc kim thang, cà lang bí rợ</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/bac-kim-thang-ca-lang-bi-ro/">Bắc kim thang, cà lang bí rợ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày xửa ngày xưa, ở một làng quê nọ, có hai người bạn làm nghề buôn bán cùng nhau. Một người đi soi đèn bắt ếch về đêm, còn anh kia thì chuyên đi bán dầu thắp đèn vào rạng sáng. Nhà họ dựng trên một cù lao nhỏ ven sông, tách biệt với làng xóm, muốn đi vào chợ làng phải đi ngang một cây cầu khỉ vắt vẻo. Do hoàn cảnh đơn chiếc, nên hai anh cũng thân thiết với nhau. Có lần vì mẹ già của anh bán ếch bệnh mà không có tiền chạy chữa nên qua đời, anh bán dầu liền bỏ tiền ra giúp đỡ ma chay mà không hề tính toán, vì thế mà anh bắt ếch càng quý trọng tình bạn của anh bán dầu.</p>
<p>Một đêm nọ, trong lúc đi làm việc, anh bắt ếch nghe tiếng kêu thảm thiết phát ra từ một cái bẫy trên đồng. Tính tò mò, anh lại mở ra coi thì phát hiện ra hai con chim le le và bìm bịp nằm trong bẫy, do chúng giành ăn với nhau mới bất cẩn rơi vào bẩy của con người. Hai con chim ra sức năn nỉ anh bắt ếch mở bẩy tha cho mình, rồi hứa sẽ đền ơn báo đáp. Vốn là người có tính nhân từ, anh bắt ếch cũng xuôi lòng rồi giải thoát cho chúng.</p>
<p>Vài ngày sau, hai con chim cùng bay đến nhà anh bắt ếch để cảnh báo cho anh biết tai ương sắp đến. Chúng nghe được hai con ma da ở sông bàn với nhau rằng sẽ kéo chân anh bán dầu và anh bắt ếch, cho hai anh chết, thế mạng cho chúng để chúng được đầu thai. Vì hai con ma này chết đã lâu, nếu trong 7 ngày không bắt được người thay thế sẽ bị hồn phách tứ tán, không được đầu thai nữa. Thêm vào đó, ma da cũng chỉ có thể bắt hai anh khi trời vừa rạng sáng, lúc anh bán dầu ra chợ và lúc anh bắt ếch về nhà, bởi vì khi mặt trời lên thì chúng không còn ma phép.</p>
<p>Ban đầu anh bắt ếch đem cớ sự nói anh cho bán dầu nghe, khuyên anh nên ở nhà, nghỉ bán một tuần lễ, nhưng anh bán dầu lại không tin, cho rằng đấy là mê tín vớ vẩn, trên đời không có ma, quỷ. Theo lời le le và bìm bịp, anh bắt ếch viện cớ đến ngày cúng mẹ, gọi anh bán dầu qua nhà tiệc tùng ăn nhậu, chuốc cho anh say mèm đến mức sáng hôm sau không ra chợ bán được. Ngày kia lại lấy cớ sang nhà cảm ơn anh bán dầu đã giúp đỡ, lại bày tiệc ăn uống no say, trì hoãn việc đi ngang cây cầu kia.</p>
<p>Hôm ấy là ngày cuối cùng của thời hạn 7 ngày ma da bắt hồn, do say sỉn nhiều ngày liền nên anh bắt ếch ngủ quên. Anh bán dầu sực tỉnh vào sáng sớm, nhận ra mình đã bỏ buôn bán mấy ngày liền bèn nhanh chóng quẩy hàng ra chợ. Do bước vội vàng qua cầu khỉ cheo leo, lại bị bọn ma da biến phép cho cầu trơn trượt nên sẩy chân rơi xuống nước mà chết. Anh bắt ếch vì tiếc thương bạn nhưng do còn sợ bọn ma da nên phải đợi hết một ngày sau mới dám vớt xác bạn lên mà làm ma chay. Thấy ân nhân của mình đau lòng, le le và bìm bịp cũng bay đến, cất tiếng kêu thảm thiết như tiếng kèn trống đám ma để tiễn biệt một người chết oan.</p>
<p>Đọc hết truyện cổ tích này thì có lẽ mọi người đều sáng tỏ vì sao trong bài đồng dao &#8220;Bắc kim thang&#8221; có 4 câu cuối là:</p>
<p>Chú bán dầu, qua cầu mà té.<br />Chú bán ếch, ở lại làm chi. </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/bac-kim-thang-ca-lang-bi-ro/">Bắc kim thang, cà lang bí rợ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/bac-kim-thang-ca-lang-bi-ro/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nhân tham tài nhi tử, Điểu tham thực nhi vong</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/nhan-tham-tai-nhi-tu-dieu-tham-thuc-nhi-vong/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=nhan-tham-tai-nhi-tu-dieu-tham-thuc-nhi-vong</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/nhan-tham-tai-nhi-tu-dieu-tham-thuc-nhi-vong/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Apr 2024 02:24:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=7637</guid>

					<description><![CDATA[<p>Nhân tham tài nhi tử, Điểu tham thực nhi vong</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/nhan-tham-tai-nhi-tu-dieu-tham-thuc-nhi-vong/">Nhân tham tài nhi tử, Điểu tham thực nhi vong</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày xưa, có hai anh em nhà kia cha mẹ đều chết cả. Họ ở chung với nhau một nhà. Người anh tính nết tham lam, còn em đang ít tuổi có phần khờ dại. Rồi đó người anh lấy vợ. Cũng như chồng, người đàn bà ấy vừa tham lam vừa độc ác. Không muốn cho em ở chung với mình, hai vợ chồng quyết định chia gia tài, lấy cớ rằng để ai lo phận nấy.<br />Khi chia của, họ chiếm hết gia tư, điền sản quý giá của cha mẹ để lại, chỉ để cho em một gian nhà nhỏ với mấy thửa ruộng xấu. Nhưng người em không chút ganh tị, vui vẻ nhận lấy phần của mình. Anh ta cày bừa cật lực. Không có lúa giống, anh tìm đến nhà anh ruột mình năn nỉ xin vay. Hai vợ chồng bằng lòng cho vay, nhưng trước khi giao lúa cho em, người đàn bà đem luộc lên tất cả. Người em vô tình cứ thế đem gieo. Và thế là những hạt lúa ấy đều không nảy mầm, trừ có mỗi một hạt vì sót trong mủng không luộc đến. Thấy lúa không mọc, người em buồn quá, nhưng không biết làm thế nào. Anh đành đem cây mạ độc nhất ra cấy ở ruộng. Anh chàng chăm chút tưới bón và bắt sâu cho lúa. Không ngờ cây lúa mỗi ngày một cao lớn vùn vụt. Nó vượt lên quá đầu người, gốc tỏa ra không biết bao nhiêu là nhánh. Dần dần nó to như một cây đại thụ, bông nở chi chít che kín cả ruộng. Anh chàng sung sướng không nói hết, hàng ngày vun tưới chẳng rời. Đến ngày lúa chín, anh ra ở luôn ngoài ruộng canh giữ. Tự nhiên một hôm có con chim đại bàng ở đâu sà xuống bên cạnh cây lúa của anh mổ lấy mổ để. Tiếc công sức vun trồng, anh cầm gậy xông đến toan đánh nhau với chim. Chim bỗng nói to lên:</p>
<p>&#8211; Đừng đánh ta, ta ăn ta sẽ trả ơn cho!.</p>
<p>Anh chàng dừng tay hỏi:</p>
<p>&#8211; Trả ơn như thế nào?</p>
<p>&#8211; Tối nay ta sẽ đưa đến một nơi có nhiều vàng bạc, lấy về mà tiêu.</p>
<p>Quả nhiên, đêm ấy chim đại bàng đến bảo anh ôm lấy chân mình, rồi vỗ cánh bay mãi ra tận một hòn đảo ở ngoài biển Đông. Từ trên cao, anh đã thấy vàng ngọc sáng rực cả một vùng. Nhưng hòn đảo này ở gần chỗ mặt trời đi qua, mỗi lần mặt trời mọc, ánh nắng thiêu đốt dữ dội không một giống vật nào có thể chịu nổi. Vì thế chim đại bàng vừa đặt anh xuống, đã giục anh lấy nhanh mà về để tránh tai nạn xảy ra. Nghe nói, anh chàng lượm vội một ít vàng ngọc giắt vào người rồi nhờ chim đưa về. </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/nhan-tham-tai-nhi-tu-dieu-tham-thuc-nhi-vong/">Nhân tham tài nhi tử, Điểu tham thực nhi vong</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/nhan-tham-tai-nhi-tu-dieu-tham-thuc-nhi-vong/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
