<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Lưu trữ Truyện cổ nhà Phật - Review Sách Việt</title>
	<atom:link href="https://reviewsachviet.com/category/doc-online/truyen-co-nha-phat/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://reviewsachviet.com/category/doc-online/truyen-co-nha-phat/</link>
	<description>Trang review hàng đầu Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Thu, 25 Apr 2024 22:52:47 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.4.3</generator>

<image>
	<url>https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/03/cropped-vecteezy_pencil-logo-icon-design-template-vector_7634716-removebg-preview-e1710886152796-32x32.png</url>
	<title>Lưu trữ Truyện cổ nhà Phật - Review Sách Việt</title>
	<link>https://reviewsachviet.com/category/doc-online/truyen-co-nha-phat/</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Sự tích Mừng Xuân Di Lặc</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/su-tich-mung-xuan-di-lac/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=su-tich-mung-xuan-di-lac</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/su-tich-mung-xuan-di-lac/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2024 22:52:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ nhà Phật]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8014</guid>

					<description><![CDATA[<p>Sự tích Mừng Xuân Di Lặc</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-mung-xuan-di-lac/">Sự tích Mừng Xuân Di Lặc</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Hằng năm, cứ mỗi độ xuân về, mọi người dân Việt ở bất cứ nơi đâu trên địa cầu này cũng đều nô nức, hân hoan chào đón mùa xuân nhân loại.</p>
<p>Khi đến chùa vào ngày mùng một  người ta lại để băng rôn &#8220;Mừng Xuân &#8220;?.</p>
<p><em>&#8220;Bụng to, má núng đồng tiền</em><br /><em>Vây quanh sáu trẻ ngửa nghiêng reo hò&#8221;</em></p>
<p>Khác với Nhiên Đăng Cổ Phật đại diện cho quá khứ, Đức Thích Ca đại diện cho hiện tại, thì Phật Di Lặc chính là vị phật đại diện cho vị lai. Theo kinh điển Phật giáo vào khoảng 56 ức 7 nghìn vạn năm nữa, khi Phật pháp đã hoàn toàn bị người đời lãng quên, con người sống trong tội lỗi,  sẽ giáng sinh, một lần nữa đẩy bánh xe Phật pháp lăn trên cõi ta bà, giáo hóa chúng sanh.</p>
<p>Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng nói rằng: ngày mùng một tháng giêng là ngày kỷ niệm vía đức Di Lặc Bồ Tát, và sau này ngài sẽ là người giáo hóa ở Hội Long Hoa.  Cho nên chúng ta thường nghe câu tán thán và đãnh lễ ngài trong những ngày đại lễ quan trọng này là: &#8220;Nam Mô Long Hoa Giáo Chủ, Đương Lai Hạ Sanh Di Lặc Tôn Phật&#8221;.  Câu này xác định rằng: đức Di Lặc sẽ là vị Phật tương lai, được đức Phật Thích Ca  thọ ký cho ngài sau khi thành Phật ở thế giới Ta bà này để tiếp tục giáo hóa độ sinh.</p>
<p>Từ những kinh điển cổ của Phật giáo đã có ghi chép tiên đoán về sự ra đời của Phật Di Lặc, như trong kinh Di Lặc Hạ Sinh có chép: &#8220;Hiện nay đức Di Lặc đang ở nội viên cung trời Đẩu Xuất, đợi đến khi thế giới này hết kiếp giảm thứ chín, đến kiếp tăng thứ mười, lúc ấy ngài sẽ hóa thân xuống cõi trần này trong nhà của một vị Bà La Môn tên là Tu Phạm Na. Khi sanh ra Ngài có nhiều tướng tốt, đức hạnh vẹn toàn, thông minh quán chúng, lớn lên ngài xuất gia tu hành, đến núi Kê Túc để nhận lãnh Y Bát của đức Phật Thích Ca, do Tổ Ma Ha Ca Diếp trao lại. Rồi Ngài đến ngồi dưới gốc cây Long Hoa dùng Kim Cang trí trừ sạch vô minh, chứng đắc Vô Thượng Bồ đề. Rồi Ngài bắt đầu thuyết pháp tại Giảng đường Hoa Lâm dưới cây Long Hoa. Hội thứ nhất độ được 96 ức người thành A la Hán. Hội thứ hai độ được 94 ức người thành A La Hán. Hội thứ ba độ 92 ức người thành A La Hán. Ngài thuyết pháp đến sáu vạn năm, hóa độ vô số chúng sanh tu hành thoát khổ&#8221;. </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-mung-xuan-di-lac/">Sự tích Mừng Xuân Di Lặc</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/su-tich-mung-xuan-di-lac/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Mụt ghẻ nói tiếng người</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/mut-ghe-noi-tieng-nguoi/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=mut-ghe-noi-tieng-nguoi</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/mut-ghe-noi-tieng-nguoi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2024 22:18:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ nhà Phật]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8013</guid>

					<description><![CDATA[<p>Mụt ghẻ nói tiếng người</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/mut-ghe-noi-tieng-nguoi/">Mụt ghẻ nói tiếng người</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ðời Ðường vua Ý Tôn ở đất Trường An có một nhà sư mắc phải bệnh cùi, hằng ngày thất tha thất thiểu trong bộ quần áo lang thang, mặt mày khô đét, thân hình gầy còm, tay chân lở lói, ai trông thấy cũng gớm nhờm. Thỉnh thoảng, một vài người vì động lòng trắc ẩn, biếu cho chút ít quà bánh không đáng giá, ngoài ra không ai buồn đả động đến, hoặc hỏi han điều gì cả, vì vậy chẳng ai biết nguyên quán nhà sư ở đâu. Một hôm, trên con đường lớn xuôi về cổng chùa An Quốc, nhà sư tình cờ gặp Ngộ Ðạt, lúc ấy chưa phải là một  nổi danh.</p>
<p>Thấy người đồng đạo trong cơn hoạn nạn, Ngộ Ðạt quá đau thương cố thỉnh về ở với mình. Trước tâm tình chân thật, lời lẽ thiết tha của Ngộ Ðạt, nhà sư nhận chịu. Ngộ Ðạt rước về chùa, kính như bậc thầy, hết lòng cung phụng. Mỗi ngày sáng dậy, Ngộ Ðạt lấy nước nóng, rửa lau ghẻ lở, tuyệt đối không tỏ vẻ gì nhờm gớm cả. Sau một thời gian khá lâu, nhà sư từ giã ra đi, Ngộ Ðạt tỏ lòng quyến luyến, cầm cọng lắm lời, nhưng nhà sư không đổi ý. Thấy thế Ngộ Ðạt thiết tha xin theo để sớm hôm giúp đỡ, nhà sư cũng từ chối nốt, bảo rằng: &#8220;Trên đường danh đức, ông ngày sau sẽ được hiển đạt, ông nên ở lại, đừng nghĩ việc theo tôi mà phải trôi nổi bình bồng, mai một khả năng siêu tuyệt của mình&#8221;. Nhưng điều này nên để dạ: &#8220;Hãy cẩn thận trong khi hưởng thụ những phần hưởng danh dự, vì nó có thể làm tổn thương đạo niệm của mình. Tôi hết sức cảm nghĩa tốt của ông, vậy nếu sau nầy có bị tai nạn gì hãy nhớ qua đất Tây Thục, xứ Bành Châu, núi Trà Lung mà tìm tôi. Cứ đến lưng chừng núi, chỗ có hai cây tòng to tục gọi là &#8220;Song tòng lãnh&#8221; chúng ta sẽ gặp nhau&#8221;.</p>
<p>Dặn dò xong, nhà sư từ biệt, Ngộ Ðạt rơm rớm nước mắt, trông theo đến khi khất bóng mới quay gót trở về.</p>
<p>Ngày qua tháng lại, Ngộ Ðạt đến thời kỳ hiển đạt. Bấy giờ ở kinh đô, người người đều quen biết và khâm phục danh đức của Ngài. Một vị sư có tài, có đức, giảng pháp hay, hiểu biết rộng, tiếng tăm vang dậy khắp nơi.</p>
<p>Vua Ý Tôn qua nhiều lần thăm dò, trải bao cơn thử thách, mới chịu thỉnh Ngài vào cung giảng đạo. Cách ít lâu lại phong Ngài lên làm Quốc sư và ban cho một pháp tòa bằng gỗ trầm thơm quí. Danh vọng này còn danh vọng nào hơn! Một hôm, nhân lên ngồi trên ghế trầm, nghĩ mình tài đức ai bằng, vua kiêng, quan phục, trăm họ kính nhường, Ngộ Ðạt thấy thật không còn nấc thang nào cao hơn nữa. Lòng tự đắc dâng lên tột độ, bỗng nghe xây xẩm mặt mày, Quốc sư vội bảo đồ đệ dìu vào phương trượng, nằm mê man suốt hai ba giờ mới tỉnh lại. Cảm nghe trong mình khó chịu biết đã thọ bịnh, chợt rờ xuống gối nghe đau vén quần lên, thật là hết sức kinh ngạc. Một mụt ghẻ giống tạc như mặt người, có mày mắt, miệng, tai, mũi đủ cả. Ghê tởm quá! Kinh sợ quá! Quốc sư ngất đi, các đồ đệ kêu vực mãi mới mở mắt, bỗng nghe dưới mụt ghẻ nghiến răng, đau buốt thấu xương, khổ sở quá không phương gì cứu chữa. Các danh y và Quốc y đều được vua mời đến chữa cho Ngài, mà mỗi lần thoa thuốc men là mỗi lần chết giấc chớ không thấy thuyên giảm phần nào cả. Nhưng lạ, hễ mỗi lần đút thịt vào thì lại thấy mụt ghẻ ăn ngay và lại nghe trong mình êm ái dễ chịu. Thật là một quái bệnh xưa nay chưa từng thấy. Các danh y, quốc y đều thúc thủ lăn lóc chịu khổ sở mãi như thế đến hơn tháng trời, nằm nghĩ cuộc đời chả ra chi, thân như bọt nước thoạt có, thoạt không, thoạt còn, thoạt mất, đáng ghê sợ. Nhân nhớ đến vị sư bịnh khi xưa, ôn lại những lời dặn dò thiết yếu, Quốc sư sực tỉnh, bèn cố gắng một thân bị đau nhức, cắn răng lần mò qua đất Tây Thục, xứ Bành Châu.</p>
<p>Vất vả khổ sở suốt mấy tuần mới đến chân núi Trà Lung. Bởi đường dốc quanh co, nên mãi đến lúc hoàng hôn mới tìm ra được dấu. Kìa hai cây tòng đà lộ bóng, nhưng vị sư đâu chẳng thấy hình dạng; nếu không tìm gặp, thì đêm nay không khỏi dả thú nhai xương giữa chốn rừng núi hoang vu, không một bóng người thấp thoáng. Ngộ Ðạt đang ngơ ngác đoái nhìn bốn phía, lòng những lo sợ bồi hồi, thì may quá, hình bóng thân yêu và quen thuộc khi xưa của vị sư, bỗng hiện ra trong một gộp đá gần đấy. Một tiếng kêu rú thất thanh vì mừng, Ngài Ngộ Ðạt bất chấp đau đớn, chạy lại và leo nhanh lên gộp đá, ôm choàng lấy vị sư hỏi han rối rít. Khi bộc lộ hết những nổi vui mừng, khao khát của mình rồi, Ngài bèn kể bằng nước mắt sự khổ sở đau đớn của mình cho vị sư nghe. Vị sư thốt lời an ủi và dìu dẫn Ngộ Ðạt về Thảo am trên lưng chừng núi, Ngộ Ðạt thưa: </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/mut-ghe-noi-tieng-nguoi/">Mụt ghẻ nói tiếng người</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/mut-ghe-noi-tieng-nguoi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Quỷ la sát</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/quy-la-sat/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=quy-la-sat</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/quy-la-sat/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2024 21:48:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ nhà Phật]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8012</guid>

					<description><![CDATA[<p>Quỷ la sát</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/quy-la-sat/">Quỷ la sát</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[</p>
<p >
<p>Chiều hôm nọ, đóng tuồng Quỷ la sát hay quá rất được công chúng hoan nghênh. Ðóng xong đoàn ca kịch thu xếp đồ đạc để qua tỉnh khác. Có kẻ vì quá yêu chuộng, nài cầu ở lại bằng cách dọa dẫm: &#8220;Các ông ở lại đây sáng rồi hãy đi. Bây giờ đã chiều mà phải đi qua một cánh rừng rậm, trong rừng nhiều Quỷ La Sát lắm, nhất là lỡ ra đêm xuống mà chưa ra khỏi rừng&#8221;. Mấy chàng kịch sĩ cười phì: &#8220;Chúng tôi đây vốn đã là Quỷ la sát, còn sợ La Sát nào nữa!&#8221;. Thế rồi cả bọn đồng sửa soạn cất bước vượt rừng. Nhưng chưa ra khỏi rừng thì trời đã tối hẳn. Cả bọn đồng ý nghỉ lại trong rừng, mai sáng họ sẽ đi. Họ đi bẻ cành khô, hốt lá về đốt lửa lên, rồi trải tạm những tấm màn phông để ngủ, cắt phiên ngồi canh lửa, rồi thì vì mệt mỏi đồng lăn ra mê mết.</p>
<p>Nửa đêm độ vào canh một, sương xuống nhiều quá, trời lạnh chành gác lửa run lẩy bẩy, bèn mở rương lấy tạm một bộ đồ diễn kịch khoác vào người rồi ngồi gật gù bên đống lửa hồng. Bộ đồ kia lại là bộ đồ Quỷ la sát. Có tiếng chim kêu, một người nằm ngũ vụt thức, ngoái cổ lên nhìn xem lửa còn cháy và người bạn canh lửa còn đó không. Nhưng kinh sợ biết bao! Người bạn canh lửa đâu chả thấy, chỉ thấy có một con Quỷ la sát ngồi gật gù bên đống lửa. Lông gáy dựng ngược, hoảng lên, anh chàng chồm dậy vừa chạy vừa la: &#8220;Quỷ la sát! Quỷ la sát&#8221;. Bọn người thức dậy mắt nhắm mắt mở, nghe kêu tưởng là có quỷ thực, cũng la lên và bỏ chạy theo người trước không kịp suy nghĩ. Anh chàng gác lửa thiu thiu, nghe tiếng kêu tỉnh dậy, thấy bọn kia chạy hết thì cũng tưởng rằng có quỷ thực, bèn vội vàng mang cả bộ áo La Sát mà chạy theo. Bọn trước chạy được một khoảng khá xa ngoái lui trông thấy &#8220;hắn&#8221; theo sau, càng sợ, càng chạy, anh chàng gác lửa thấy bọn trước chạy vùn vụt như tên thì tưởng đâu quỉ đã kề sau lưng mình rồi, nên lại cố gắng đuổi. Bọn trước thấy &#8220;hắn&#8221; đuổi gấp, lại càng hoảng hốt cứ thế chạy cho đến mệt nhoài, đuối sức, trầy da chảy máu, cuối cùng hết hơi nằm lăn ra, đến khi biết rõ, tất cả đều bị thương, đau đớn khắp mình.</p>
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/quy-la-sat/">Quỷ la sát</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/quy-la-sat/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Phước báo của sự bảo vệ sanh linh</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/phuoc-bao-cua-su-bao-ve-sanh-linh/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=phuoc-bao-cua-su-bao-ve-sanh-linh</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/phuoc-bao-cua-su-bao-ve-sanh-linh/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2024 21:31:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ nhà Phật]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8011</guid>

					<description><![CDATA[<p>Phước báo của sự bảo vệ sanh linh</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/phuoc-bao-cua-su-bao-ve-sanh-linh/">Phước báo của sự bảo vệ sanh linh</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Thuở xưa, trên đỉnh núi tuyết có một vị La Hán đã chứng Lục thông: thấy rõ việc trong ba đời như xem việc trước mắt. Nên danh tiếng vang lừng, người đương thời đều cảm phục.</p>
<p>Vị La hán kia nhận đệ tử là thiếu niên Sa Di.</p>
<p>Một hôm, vị người đệ tử đến đứng hầu bên cạnh thầy. Vị La hán xem qua sắc tướng của vị đệ tử mình, Ngài liền buồn rầu bảo vị thiếu niên đệ tử rằng:</p>
<p>&#8211; Con ơi, Thầy xem sắc tướng hôm nay, Thầy rõ biết phước báu của con đến nay đã gần hết, sau bảy ngày nữa mạng con sẽ chết. Thôi Thầy trò ta ngày nay vĩnh biệt. Thầy cho con trở về nhà thăm bà con quyến thuộc và cho con được thấy cha mẹ con trong phút cuối cùng.</p>
<p>Nghe xong, thiếu niên Sa Di chỉ biết đau đớn đảnh lễ thầy rồi gạt lệ từ tạ ra đi.</p>
<p>Trên đường về, gặp phải trận mưa lớn, thiếu niêu Sa Di rẽ qua con đường hẻm thấy một bầy kiến nhỏ đang chơi vơi trên một dòng nước nhỏ chảy ngang đường. Bầy kiến hết sức chống đỡ, nhưng vô hiệu; vì thân nhỏ sức yếu mà dòng nước quá mạnh, nên đành để dòng nước tự do dày xéo, và chờ dòng nước đưa về cõi chết.</p>
<p>Thiếu niên Sa Di thấy vậy, động lòng từ bi, liền cỡi chiếc áo đang mặc trong mình ngăn ngang dòng nước để đàn kiến có chỗ leo vào, những con nào kiệt sức, không thể leo vào áo được, thiếu niên Sa Di nhẹ tay bắt từng  bỏ vào aó, rồi đem bỏ vào chỗ khô ráo. Hai ba phen xem xét thấy bầy kiến chắc chắn thoát chết, mới yên lòng về nhà.</p>
<p >
<p>Ðến nhà, trong thời gian bảy ngày, thiếu niên Sa Di lo sợ chờ ngày mạng chung. Nhưng đến ngày thứ tám, thiếu niên vẫn còn sống. Thiếu niên Sa Di vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ trở về tìm thầy.</p>
<p>Ðến nơi, vị La hán hết sức ngạc nhiên! Không hiểu vì sao đệ tử mình đến bây giờ mà vẫn còn sống. Ngài liền nhập định dùng diệu trí quan sát mới biết đệ tử mình do công đức cứu bầy kiến nên bảy ngày không chết mà còn sống lâu được nữa.</p>
<p>Sau khi xuất định, vị La hán giải cho Sa Di rõ lý do thoát chết, và giải nghĩa chữ từ bi.</p>
<p>Từ đấy, thiếu niên Sa Di tinh tấn tu hành không bao lâu chứng đặng đạo quả.</p>
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/phuoc-bao-cua-su-bao-ve-sanh-linh/">Phước báo của sự bảo vệ sanh linh</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/phuoc-bao-cua-su-bao-ve-sanh-linh/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tịnh Xá Kỳ Hoàn</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/tinh-xa-ky-hoan/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=tinh-xa-ky-hoan</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/tinh-xa-ky-hoan/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2024 21:03:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ nhà Phật]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8010</guid>

					<description><![CDATA[<p>Tịnh Xá Kỳ Hoàn</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/tinh-xa-ky-hoan/">Tịnh Xá Kỳ Hoàn</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ðọc kinh sách Phật, chúng ta thấy  thường thuyết pháp ở &#8220;Tịnh Xá Kỳ Hoàn hay Kỳ Thọ Cấp Cô Ðộc viên&#8221; cũng thế.</p>
<p>Ðược truyền tụng hơn hết, Tịnh xá này là công trình kiến tạo to tát của ông Tu Ðạt Ða, một Phật tử tại gia thuần thành tên tuổi được hậu thế luôn luôn nhắc nhở.</p>
<p>Tu Ðạt Ða, người ở thành Xá Vệ, xứ Ấn Ðộ, là tôi đại thần của vua Ba Tư Nặc và là một nhà giàu có nhất thời bấy giờ. Tánh tình hào hiệp ưa cứu giúp kẻ cô bần, hay làm việc bố thí, thi ân, khoan hồng với người dưới, khắp xứ đều biết danh, ông được người thời bấy giờ gọi tặng là Trưởng giả &#8220;Cấp Cô Ðộc&#8221;.</p>
<p>Tu Ðạt sanh được bảy người con trai. Chúng đều khôn lớn cả và có gia thất, trừ cậu út. Hình dung tuấn tú diện mạo khác thường, chàng có ý tự mình lựa chọn bạn trăm năm. Trưởng giả mới nhờ một thầy Bà La Môn tìm nơi mối lái.</p>
<p>Một hôm thầy Bà La Môn đến hóa trai ở một nhà nọ tại thành Vương Xá.</p>
<p>Một người con gái xinh đẹp tuyệt trần, đem vật thực ra dưng. Hỏi ra mới biết là ái nữ của Trưởng giả Hộ Di. Thầy yêu cầu xin tiếp chuyện với phụ thân của nàng. Thiếu nữ vào trong thưa lại, một chập sau thầy được ra mắt Trưởng giả và lấy thật tình tỏ ý mình muốn tác thành cho hai họ.</p>
<p>Vì đã được nghe đại danh của Trưởng giả Tu Ðạt Ða chẳng những là người giàu có muôn hộ, hay cứu giúp kẻ nghèo đói, cô bần, mà còn là một vị đại thần quyền thế ở thành Xá Vệ, nên không ngần ngại gì; Hộ Di vui lòng hứa lời cho đàng trai bước tới.</p>
<p>Nhân dịp có người khách buôn dong xe về Xá Vệ Bà La Môn liền gởi một phong thơ báo tin lành, ông Tu Ðạt tức tốc khởi hành, cho gia nhân chở theo rất nhiều châu báu.</p>
<p>Lúc đến nơi, thầy Bà La Môn đưa ông tới nhà ông Hộ Di. Ðàng gái hết sức vui mừng, tiếp rước trọng hậu. Nhận thấy tôi trai, tớ gái tấp nập cỗ bàn, Tu Ðạt Ða mới hỏi thăm duyên cớ. Trưởng giả Di cho biết sáng hôm sau ông sẽ làm lễ cúng dường Phật và chư Tỳ kheo Tăng.</p>
<p>&#8211; Phật là gì? Tu Ðạt hỏi</p>
<p>&#8211; Quan huynh chẳng nghe ư? Con vua Tịnh Phạn ở thành Ca Tỳ La Vệ, tên Tất Ðạt Ða, vì thấy khổ, sanh, già, bệnh, chết, buồn lòng không vui thú gia đình, bèn bỏ cung điện đi tu, sau sáu năm khổ hạnh, được trí huệ đầy đủ, thắng chúng ma vương, tự tại thần thông, quan minh chiếu diệu được người xưng tôn là Phật.</p>
<p>&#8211; Còn thế nào gọi là Tăng?</p>
<p>&#8211; Tăng chỉ các vị đệ tử của Phật đều là bậc sáng suốt giải thoát, có thể vì chúng sanh làm đám ruộng phước.</p>
<p>Tu Ðạt vui mừng vô hạn hỏi tiếp:</p>
<p>&#8211; Chẳng hay Phật và chư Tăng ở đâu?</p>
<p>&#8211; Tại một Tịnh Xá trong vườn Trúc ().</p>
<p>Trong đêm ấy Tu Ðạt Ða sanh lòng kính tin, lăn lộn không ngủ, trông mau trời sáng để đến ra mắt Thế Tôn.</p>
<p>Vừa bình minh ông đã trổi dậy, hỏi hướng rồi ra đi.</p>
<p>Tịnh xá Trúc Lâm vẫn còn yên tịnh, sương lạnh phủ dày, các Tỳ kheo còn đang thiền tọa. Tu Ðạt Ða đang ngơ ngác, thì đàng xa có bóng người tiến đến. Thì ra đó là Ðức Phật, bởi biết trước nên xuất thiền ra ngoài kinh hành. Vừa trông thấy tướng mạo nghiêm trang, oai nghi, đĩnh đạt của Ngài, Tu Ðạt Ða mừng quá quên cả lễ phép:</p>
<p>&#8220;Thưa ông, không biết đức Cù Ðàm đã dậy chưa? Ngài ở đâu? Tôi muốn gặp liền bây giờ được chăng?&#8221; Ðức Phật vui vẻ chỉ chỗ mời ngồi, rồi ôn tồn hỏi: &#8220;Ông tìm đức Cù Ðàm có việc chi? Chính tôi là người ông đang tìm&#8221;.</p>
<p>Biết là Ðức Phật và cảm kích trước lời nói của Ngài, Tu Ðạt Ða liền cúi mình làm lễ và tha thiết bạch rằng: &#8220;Lạy Ngài rũ lòng thương xót, mở lòng dạy bảo cho kẻ đệ tử đầy tội lỗi này!&#8221;.</p>
<p>Ðức Thế Tôn bèn nói Pháp: khổ, không, vô thường, vô ngã và Niết Bàn yên vui vắng lặng cho ông Tu Ðạt nghe. Khi nghe xong, ông quá đỗi vui mừng, liền nhiễm Thánh pháp, đắc quả Tu Ðà Hoàn, thí như miếng lụa trắng dễ ăn màu nhuộm. Trưởng giả bèn quì xuống, chấp tay lạy Phật: &#8220;Bạch Thế Tôn, những người ở thành Xá Vệ nghe pháp có thể dễ thâm nhiễm như con không?&#8221; Phật bảo: &#8220;Ông vì túc căn nên mới sớm ngộ như thế không phải ai cũng ngộ như vậy đâu. Vả lại dân thành Xá Vệ phần nhiều tin theo tà giáo, khó mà nhiễm thánh pháp&#8221;. Tu Ðạt bạch Phật: &#8220;Cúi xin Ngài thương xót, rủ lòng đại từ quang lâm Xá Vệ đánh chuông cảnh tỉnh để người theo tà quay về lẽ chánh&#8221;.</p>
<p>Phật bảo: Phép của người xuất gia không được ở chung chạ với người thế tục, bên ấy không có Tịnh xá thì làm sao ta và các Tỳ kheo sang ấy ở được.</p>
<p>&#8211; Ðệ tử xin phát tâm kiến tạo Tịnh xá mong Phật từ bi hứa khả cho.</p>
<p>Ðức Phật yên lặng, tỏ dấu hứa chịu.</p>
<p>Mấy hôm sau, khi lo vợ cho con xong ông Tu Ðạt trở lại rừng Trúc bái Phật xin phái một vị đệ tử đi theo chỉ bảo cách thức xây cất Tịnh xá. Ðức Thế Tôn nghĩ rằng ở Xá Vệ bọn Bà La Môn rất nhiều, họ tin tưởng xằng bậy những điều không hợp chánh lý thế nào họ cũng ra mặt tranh đương, người kém tài kém đức, khó bề hàng phục được họ. Chỉ có Xá Lợi Phất trước là dòng dõi Bà La Môn thông minh đa trí, hiểu rõ nội bộ của họ đi mới có lợi. Phật liền sai Xá Lợi Phất đi theo Tu Ðạt sang Xá Vệ.</p>
<p>Dọc đường Tu Ðạt hỏi Xá Lợi Phất: &#8220;Ðức Phật đi bộ bao nhiêu dặm trong một ngày?&#8221; Xá Lợi Phất đáp: &#8220;Chừng nửa do tuần&#8221;. Ông Tu Ðạt bèn cứ hai mươi dặm là mướn người cất một khách xá (nhà tạm) để khi Phật sang Xá Vệ, đêm có chỗ tạm nghĩ.</p>
<p>Khi về đến nhà, Tu Ðạt và Xá Lợi Phất trải qua mấy ngày vất vả và vẩn chưa tìm ra chỗ nào vừa ý. Một hôm đi ngang vườn cây của Thái tử Kỳ Ðà, thấy đất đai bằng phẳng, cây cối xum xuê. Xá Lợi Phất bảo Tu Ðạt: &#8220;Trong vười này cất Tịnh Xá được, vì không xa không gần thành; xa quá thì khó cho sự khất thực, còn gần quá thì ồn ào, loạn động khó yên tâm để tu hành&#8221;. Thấy Tu Ðạt ra chiều suy nghĩ, Xá Lợi Phất tiếp: &#8220;Phải chăng ông sợ không thể mua được chớ gì? Ông nên đến ướm hỏi Ðông cung xem sao&#8221;.</p>
<p>Ông Tu Ðạt liền đánh bạo đến ra mắt Thái tử Kỳ Ðà.</p>
<p>&#8211; Tâu Thái tử! Tôi muốn kiến tạo một Tịnh xá để thỉnh Phật và chư Tăng sang đây diễn giáo, nhưng tìm mãi không ra chỗ. Nay Thái tử có vườn cây tốt, rộng rãi, xin Thái tử vui lòng nhường, miếng vườn ấy lại cho tôi, công đức của Thái tử thật vô lượng vô biên.</p>
<p>Thái tử cả cười bảo: &#8220;Tôi đâu có thiếu thốn gì mà phải bán; vườn này để làm chỗ ngoạn thưởng trong khi nhàn rỗi, cho thư thả tâm hồn, bán đi thì làm thế nào?&#8221;.</p>
<p>Ông trưởng giả Tu Ðạt năn nỉ mãi. Thải tử tánh dễ cảm, song vì tiếc miếng vườn nên định làm thối chí ông Tu Ðạt:</p>
<p>&#8211; Nếu trưởng giả mua, xin đem vàng lót khắp mặt đất tôi sẽ bán cho.</p>
<p>&#8211; Vâng.</p>
<p>Thái tử hỏi hối:</p>
<p>&#8211; Tôi nói chơi như thế, chớ bán đi thì làm gì.</p>
<p>&#8211; Quân tử vô hý ngôn, Thái tử sẽ làm vua trị dân, nói bỡn sao được.</p>
<p>Tu Ðạt bèn vội trở về nhà hối gia nhân chở vàng đến lót. Khi đã phủ xong nơi đất liền. Trưởng giả suy nghĩ coi phải làm thế nào để lót mấy nơi bị cây mọc choán. Thái tử đến gần vỗ vai hỏi: &#8220;Thế nào Trưởng giả suy nghĩ gì? Nếu ông chê mắc thì thôi vàng ông chở về vườn tôi xin trả lại cho ông&#8221;.</p>
<p>&#8211; Không, tôi không nói mắc rẽ gì đâu, thưa Thái tử. Tôi đang suy nghĩ coi phải chở ở kho nào cho vừa đủ, khỏi đem đi đem về thất công và tính coi mấy gốc bao nhiêu vàng đấy chứ.</p>
<p>Thái tử Kỳ Ðà nghe xong hết sức ngạc nhiên, tự hỏi Phật là người thế nào mà Trưởng giả coi của cải như không, xem vàng ròng như đất cục. Thật kỳ lạ quá… Có lẽ là một thánh nhơn, đạo cao đức cả mới có thể cảm hoá được lòng người như thế.</p>
<p>&#8211; Thôi, Thái tử bảo, ông đừng chở vàng đến nữa, bây giờ đất vườn thuộc về ông, còn cây thuộc về tôi, tôi xin cúng cho Phật đấy.</p>
<p>Trưởng giả vui sướng quá. Ngay ngày hôm sau kêu thợ đo đất khởi công, còn Xá Lợi Phất thì vẻ bản đồ và chỉ bảo cách thức.</p>
<p>Song một trở ngại lại xảy ra. Phái Lục sư ngoại đạo Bà La Môn kéo nhau đến tâu vua Ba Tư Nặc: &#8220;Trưởng giả Tu Ðạt Ða mua vườn của Thái tử để kiến tạo Tịnh xá cho bọn Sa Môn Cù Ðàm xin bệ hạ cho phép chúng tôi cùng bọn kia tranh tài, nếu họ thắng được bọn tôi, chừng ấy họ mới được phép cất Tịnh xá và sang đây thuyết đạo, còn trái lại, thì ở đâu phải ở đó&#8221;.</p>
<p>Nhà vua liền triệu Tu Ðạt Ða vào triều vào bảo rằng: &#8220;Hàng Lục sư Bà La Môn không chịu có phái nào khác truyền giáo. Nay khanh mau vườn cất Tịnh xá để rước đồ chúng của Ðức Cù Ðàm về đây dạy đạo. Lục sư vào tâu khi nãy, xin cho hai phái cùng nhau một trận thư hùng, nếu họ thua thì khanh tự ý muốn làm gì thì làm, còn nếu phe Cù Ðàm thua thì đừng bén mảng đến đây. Muốn cho yên thuận, ta đã hứa với họ rồi, vậy khanh lo liệu thế nào cho chu tất&#8221;.</p>
<p>&#8211; Xin bệ hạ cho phép hạ thần trở về bạch lại với đệ tử của Ðức Phật xem sao.</p>
<p>&#8211; Ðược, khanh cứ đi, muốn cho bọn họ và công chúng biết được giá trị của đôi bên, ngoài phương pháp đó, không còn gì hơn nữa.</p>
<p>Trưởng giả cáo từ ra về, mặt luôn luôn dàu dàu, đầu óc miên man lo nghĩ: &#8220;Không rõ bên ta có thể thắng được không? Hơn chẳng nói gì, còn rủi thua thì khổ biết bao. Lục sư pháp thuật cao cường, lại bè lũ đông đảo, liệu một mình Ngài Xá Lợi Phất có đương cự lại chăng?&#8221;. Bao nhiêu câu hỏi làm lòng ông ngổn ngang lo sợ, đến nỗi về đến cửa nhà mà ông không hay. </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/tinh-xa-ky-hoan/">Tịnh Xá Kỳ Hoàn</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/tinh-xa-ky-hoan/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cây đèn kỳ lạ</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/cay-den-ky-la/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=cay-den-ky-la</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/cay-den-ky-la/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2024 20:13:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ nhà Phật]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8009</guid>

					<description><![CDATA[<p>Cây đèn kỳ lạ</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/cay-den-ky-la/">Cây đèn kỳ lạ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Sau lễ tiễn đưa Phật và các thầy Tỳ kheo trở về , vua A Xà Thế cùng với đình thần trở lại nội cung để dự buổi yến thân mật và bàn một vài việc cần làm thêm trong ngày đại lễ hôm ấy:</p>
<p>Câu chuyện mở đầu trong bữa tiệc là những lời sau đây do vua A Xà Thế phát khởi.</p>
<p>&#8211; Các khanh! Quả nhân rất bằng lòng và thỏa mãn về việc các khanh đã lo liệu quá ư tươm tất trong buổi lễ cúng dường Phật và giáo hội vừa rồi.</p>
<p>Hướng đôi mắt về phía đại thần Kỳ Bà, Vua A Xà Thế nói tiếp:</p>
<p>Kỳ Bà! Khanh nghĩ hộ quả nhân xem còn có việc gì đáng làm nữa để quả nhân tận hiến tấc dạ chí thành lên đức Chí Tôn và giáo hội &#8211; những người tận tụy trong công việc giáo hóa chúng sanh nói chung, thần dân của quả nhân nói riêng, trở về với ánh sáng chân lý.</p>
<p>Ðứng dậy ngẫm nghĩ trong chốc lát, rồi đại thần Kỳ Bà thong thả tiếp:</p>
<p>&#8211; Tâu đại vương, ngoài sự cúng dường trai phạn và y phục mà Ðại vương đã dâng lên đức Chí Tôn và giáo hội, theo thiển ý của hạ thần thì không việc gì có ý nghĩa hơn việc cúng dường ánh sáng. Vì ánh sáng trượng trưng cho trí tuệ, cho sự giác ngộ; ở đâu có ánh sáng thì ở đó bóng tối tan mất. Cũng như ánh sáng Phật và giáo hội đến đâu thì ở đó si ám và tội lỗi đều tiêu sạch. Ngu ý của hạ thần chỉ có bấy nhiêu, kính mong bệ hạ thẩm xét.</p>
<p>&#8211; Hay lắm! Ý kiến của khanh rất chí lý! Tiện đây nhờ khanh thay quả nhân sắm sửa cho thật nhiều đèn đuốc để tối hôm nay dâng lên Phật và giáo hội tại tịnh xá Kỳ Hoàn.</p>
<p>Ðại thần Kỳ Bà vâng thuận. Buổi tiệc bắt đầu và tiếp diễn trong tình thân mật giữa nhà vua và các vị cận thần.</p>
<p>Chiều hôm ấy, trên đường trở về xóm nghèo, một bà lão hành khất gặp rất nhiều xe cộ, lính tráng, tấp nập khuân chở những thùng dầu, đèn và cả những chiếc lồng đèn ngũ sắc rực rỡ.</p>
<p>Hỏi thăm, bà lão hành khất biết đó là lễ vật của nhà vua đem cúng dường Phật và giáo hội.</p>
<p>Hình tướng trang nghiêm của Phật và các thầy Tỳ kheo lại hiện về trong óc bà. Bà vui hẳn lên và rất tán thành việc làm có ý nghĩa của nhà vua. Và xét lại tự thân, thấy mình chưa làm được một công đức nào đối với Phật và giáo hội, bà tự nghĩ phải sắm phẩm vật để cúng dường mới được. Thò tay vào bị, bà lão moi ra vỏn vẹn chỉ có hai tiền. Một sự quyết định nhanh chóng trong lòng khiến bà hoan hỷ đi ngay vào một cái quán gần đấy…</p>
<p>&#8211; Thưa cậu! Làm ơn bán cho tôi hai tiền dầu thắp.</p>
<p>&#8211; Bà mà mua dầu làm gì? Sao không mua đồ ăn lại mua dầu, nhà cửa đâu mà dầu với đèn!</p>
<p>&#8211; Thưa cậu! Tôi thường nghe các bậc hiền đức trong làng bảo: &#8220;Ngàn năm muôn thuở mới có một đức Phật ra đời; người nào có nhiều phước duyên lắm mới được gặp&#8221;. Hôm nay tôi may mắn được gặp nhưng chưa có lễ mọn nào để dâng hiến lên Ngài. Ðiều ấy làm tôi vô cùng ân hận. Nhân tiện vua A Xà Thế sửa soạn đèn đuốc để dâng lên Ngài và giáo hội, tuy nghèo khổ, tôi cũng xin nguyện đem hai tiền mới xin được đây mua dầu dâng ánh sáng lên Ngài.</p>
<p>Nghe bà lão hành khuất tỏ tấm lòng chân thiệt đối với Ðấng Giác ngộ, người chủ quán nhìn bà một cách cảm mến và hạ giọng: Hai tiền chỉ được hai muỗng, nhưng tôi xin tặng bà ba muỗng nữa là năm, và cho bà mượn luôn vịt đèn này. Mong bà nhân cho.</p>
<p>Sau khi cám ơn người chủ quán, bà lão ra về với bao niềm hoan hỷ vì được người khác biểu đồng tình và giúp mình trong công việc phước thiện.</p>
<p>Trời chưa tối hẳn, những cây đèn xinh xắn, lộng lẫy của nhà vua đã được những đội thị vệ thắp sáng. Tịnh xá Kỳ Hoàn như vui nhộn hẳn lên. Ðó đây vang lừng những điệu nhạc dịu dàng, nhịp nhàng với lới ca ngợi của những cận thần thay nhà vua tán thán công đức của Phật và giáo hội. Từng đoàn người lũ lượt đi dự lễ, đông như trẩy hội. Bà lão hành khất cũng tiến mau về phía Tịnh xá và dừng bước trước những hoa đăng rực rỡ, bà vội vàng đến rót dầu vào cây đèn mà bà đã lau sạch và thay tim. Vừa mồi ánh sáng bà vừa phát nguyện: &#8220;Cúng dường ánh sáng này lên Ðức Thế Tôn và giáo hội, con chỉ cầu mong làm sao con cũng sẽ được trí tuệ sáng suốt như các Ðấng Giác ngộ trong mười phương&#8221;. Bà lại nghĩ: &#8220;Dầu ít như vầy có sáng cũng chỉ đến nữa đêm là cùng&#8221;. Nhưng mạnh dạn bà thầm nguyện: &#8220;Nếu quả thật sau này tôi sẽ được giác ngộ như lòng tôi mong muốn hôm nay, thì số dầu ít ỏi này cũng làm cho cây đèn này sáng mãi không tắt&#8221;. </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/cay-den-ky-la/">Cây đèn kỳ lạ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/cay-den-ky-la/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nhân nào quả nấy</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/nhan-nao-qua-nay/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=nhan-nao-qua-nay</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/nhan-nao-qua-nay/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2024 19:16:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ nhà Phật]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8008</guid>

					<description><![CDATA[<p>Nhân nào quả nấy</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/nhan-nao-qua-nay/">Nhân nào quả nấy</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Thuở nước Vua Lưu Ly cử binh mà sang đánh nước Ca Tỳ La Vệ vì thù hiềm với dòng họ . Họ bắt được một nhóm thiếu nữ quyến thuộc của Phật, quân lính vua Lưu Ly toan hãm hiếp. Những người này cương quyết thà chịu chết chớ không để mất . Không được thỏa mãn thú tánh của mình, quân giặc liền đuổi xua tất cả thiếu nữ ra đồng đánh đập một cách tàn ác, đến khi các người ấy ngã gục mới chịu bỏ đi. Sau khi tỉnh hồn lại, các cô thiếu nữ đồng nhau một chí hướng tìm chỗ ẩn tu. Trong lúc đi lang thang giữa đồng hoang, bỗng đâu các cô gặp bà Hoa Sắc Tỳ kheo ni đi khất thực về. Các cô mừng rỡ đón chào bà và kể hết nỗi khổ đau để cầu xin theo bà xuất gia học đạo.</p>
<p>Ðộng lòng từ bi, bà Hoa Sắc Tỳ khoe ni thâu nhận các cô làm đệ tử. Từ ấy các cô tuy được nơi tu tập mà người nào cũng thường than thân tủi phận. Sư bà thương tình khuyên dỗ: Các con mới gặp bao nhiêu tai nạn, vừa qua đã cho là khổ. Nếu các con biết rõ đời ta, thì các con phiền não đến bậc nào! Các con ôi! Khi ta còn ngoài đời, thì ta cũng có đôi bạn như ai. Theo phong tục nước ta, hễ mỗi khi gần sanh thì các cô gái có chồng được đưa về nhà cha mẹ ruột. Cũng như hai lần trước lần thứ ba, lúc cận ngày khai hoa nở nhụy, cả gia đình ta: Chồng vợ con cái cùng kẻ ăn người ở trong nhà đều kéo nhau về mái hiên cha mẹ ta cả. Trong khi đi đường xa vất vả, bữa nọ, vừa băng ngang cánh đồng vắng cách xa làng mạc, đến con sông thì trời sắp tối. Rủi gặp con nước rồng lại không thuyền, chẳng biết làm sao qua sông, gia quyến ta phải tìm gò nổng tạm nghỉ một đêm, đợi sáng ngày nước cạn sẽ đi qua, mới gặp chỗ cao ráo sạch sẽ thì bụng ta quặn đau. Một chặp sau ta sanh một đứa con trai thứ ba giống hệt hai anh nó. Chồng ta và kẻ tùy tùng lập tức kiếm cây lá làm tạm cái sàn gác cho mẹ con ta nằm đó.</p>
<p>Khi lo xong cho bốn mẹ con ta có chỗ nằm kín đáo, ấm áp, chồng ta với bạn bè mới lên một cái nồng gần bên nghỉ ngơi, một sự bất ngờ rùng rợn đã xảy ra trong giữa đêm trường canh vắng là: nhiều con rắn độc to tướng đánh hơi người bèn bò đến nuốt cả chồng ta với các tôi tớ, mẹ con ta nhờ nằm trên sàn cao, dưới có bếp lửa đỏ, loài mảng xà không dám lại gần, sáng ngày thừa dịp nước ròng sát, ta định lội qua sông về quê quán chớ không còn phương nào hay hơn nữa. Ta bèn cõng con đầu lòng đưa sang qua bờ sông bên kia trước. Ta lội trở lại bên này, đai đứa con thứ hai trên lưng, còn đứa mới sanh thì để vào cái đãy vải ngậm ở miệng và đi từng bước dưới dòng nước. Ðến giữa sông ta nghe bên kia bờ tiếng con ta rú lên bài hãi. Thì khốn thay! một con hổ vồ lấy nó, rồi tha tuốt vào rừng, trước cảnh đau thương bất ngờ ta không còn tỉnh trí, hả miệng kêu to, đứa bé trong đãy rơi ngay xuống nước. Bấm loạn tâm thần tay chân run rẩy, ta cứ lặn hụp dưới đáy sông, mò đứa bé mới nở, quên lững đứa con thứ hai đai trên lưng mà ta đã vô tình giết nó chết ngộp. Thảm thiết thay! Chỉ trong một ngày đêm, tới sáng mà cả gia quyết ta: chồng, con, tôi, bạn đều chết không kịp trối. Ta đành rơi lệ, nuốt sầu gắng gượng lội tới mé lên bờ, kiệt sức quá, ta ngã xỉu ngất đi, không còn biết sự gì nữa.</p>
<p>Trong lúc đó có một lũ ăn cướp đi qua gặp ta bắt đem về nhà nuôi rồi ép ta làm vợ. Chẳng bao lâu tên tướng cướp làm chồng sau của ta bị bắt và lãnh án tử hình. Ta cũng bị chôn sống theo chồng do phong tục. Sau mấy tiếng đồng hồ bị lấp đất, có bọn cướp khác đến đào mả định lấy của quý. Thấy ta còn thoi thóp, chúng bèn cứu ta đem về săn sóc lành mạnh rồi cũng bắt buộc ta lấy tên chánh đảng làm chồng.</p>
<p>Ăn ở với nhau được ít lâu, ta có thai. Tối nào, trước khi đi làm việc bất lương, chồng ta cũng dặn phải chực chờ mở cửa cho nó vào mau mau khi có tai nạn xảy đến. Một hôm, nó vừa ra khỏi nhà thì ta đau bụng, cách một chập sau, ta sanh một đứa con gái. Ðồng thời chồng ta bị người đánh đuổi chạy về rất gấp. Ta mắc bận bịu vì đứa con nên không kịp mở cửa. Nó giận dữ tung cửa vào định giết ta? Ta chỉ đứa con mới nở hy vọng nó nghĩ tình máu thịt mà bớt cơn thịnh nộ đi chăng. Sau ta thất vọng: nó gắt gỏng, chỉ mặt đứa nhỏ bảo rằng: nó là nghịch tử báo đời. Rồi nó liền giết ngay. Nó kề gươm vào cổ ta, bắt buộc ta phải ăn thịt đứa nhỏ ấy thì nó mới tha.</p>
<p >
<p>Cách ít hôm sau, tướng cướp này bị sa vào lưới pháp luật chịu án tử hình. Ta cũng bị chôn sống một phen nữa gần bên mé rừng. Ít phút sau có một  đến moi mả tha xác người chết ăn thịt. Thân ta chôn ở dưới thây chồng ta khỏi bị cọp ăn. Ðược thoát nạn này, ta ngẫm nghĩ cuộc đời của ta vào sanh ra tử, khốn khổ vô cùng, nên ta không còn tiếc những ngày sống thừa nữa, ta mới quyết chí xuất gia đầu Phật.</p>
<p>Các cô thiếu nữ nghe nói hết sức kinh nghi mới bạch rằng: &#8220;Nay sư bà đã tu hành đắc đạo, sư bà có thể cho chúng con rõ nguyên nhân nào sư bà gặp lắm nỗi gian nan rùng rợn như thế không?&#8221;.</p>
<p>Bà Hoa Sắc Tỳ kheo ni thong thả đáp: &#8220;Các con ơi! Có chi lạ đâu, đó là quả báo như muôn ngàn quả báo khác của tiền nhân kiếp trước mà thôi. Ðây các con hãy nghe: Nguyên kiếp trước của ta, một thuở nọ, ta có chồng có con. Chồng ta có vợ lẽ cũng có con như ta. Vì ghen tương mà nhất là tham của, ta sợ gia tài của chồng ta phải chia cho con vợ bé thì mẹ con ta chẳng được phần nhiều, nên thừa dịp chồng ta với người thiếp đi vắng, ở nhà ta giết con chúng nó hết. Chuyện sát nhân đem đến cửa quan, tra khảo cách nào ta cũng chối mãi và ta lại thề dối rằng: &#8220;Nếu tôi có giết con chồng tôi, thì tôi sẽ bị khổ sở vô cùng, cả nhà tôi tan nát, các con tôi sẽ bị cọp tha, chết chìm, tôi sẽ bị chôn sống, chết ngộp v.v… Nếu tôi có ác tâm giết con vợ lẽ chồng tôi, thì ngày kia tôi sẽ bị người ta bắt buộc tôi phải ăn thịt người con tôi&#8221;.</p>
<p>Ðó các con có thấy không, một lời nói ra thì va lấy, một tiếng thề dối mà mắc ngay, một hành động ác thì bị quả báo dữ không sai. Biết được lý nhân quả như bóng theo hình, tợ vang theo tiếng, thì các con không còn thắc mắc gì với những tai nạn của các con ngày nay cũng như của bà ngày xưa. Cho hay nhân nào quả nấy, chớ khá than van; vì không bao giờ một việc xảy ra mà không có duyên cớ. Vậy khuyên các con phải tin nhân quả mà lo tu hành.</p>
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/nhan-nao-qua-nay/">Nhân nào quả nấy</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/nhan-nao-qua-nay/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tình thương</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/tinh-thuong/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=tinh-thuong</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/tinh-thuong/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2024 18:41:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ nhà Phật]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8007</guid>

					<description><![CDATA[<p>Tình thương</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/tinh-thuong/">Tình thương</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Hoàng hôn về, đem theo một ít u buồn vơ vẩn. Theo gió nam, chim nhạn bay từng đàn lẽ tẻ, đàn chim nhạn bay về trong khói sương chiều ảm đạm cánh mõi chưa tìm được chỗ trú chân trong một ngày gió bạt mưa ngàn. Mưa đã tạnh, gió đã yên, những lá rụng đầy đường đang than thở với ánh dương tà còn sót lại. Cảnh tượng đượm màu hoang tàn và thê thảm.</p>
<p>Ngồi bên song cửa, nàng Liên Hoa bâng khuâng nhìn trời với một mối u buồn khôn xiết. Ðôi mắt nàng chạm phải cảnh tượng thê lương của buổi chiều vàng, cũng như lòng nàng chạm phải một cảnh đời oan trái.</p>
<p>Vâng, cảnh đời oan trái quá! Bao nhiêu là phỉnh phờ và bao nhiêu là dối gạt! Lòng nàng còn tươi thắm được không, khi đã bị gió mây u sầu bao phủ. Lòng người sâu độc và phũ phàng. Sắc nước hương trời mà làm chi, lâu đài vàng bạc có giá trị gì, khi lòng người phụ bạc! Ngón đàn tuyệt diệu của nàng không còn khêu gợi được những mãnh tình tan vỡ. Người mà nàng chắc chắn sẽ ngàn năm sum hợp, thì nay đã ghét bỏ nàng. Ðã bao nhiêu lần như thế, và cũng đã bao nhiêu lần những buổi chiều vàng tan tác về trên cảnh vật. Tình thương trời ơi! Tình thương chỉ là man trá nhất thời. Tình thương là gì? Nếu không phải là những cánh nhạn bay qua, chỉ để lại trên mặt hồ, trên trái tim nàng, những u buồn thất vọng? Tình thương mong manh quá! Trái tim nàng hình như thắt lại. Ðời còn có nghĩa gì với một kiếp hồng nhan bạc phận như nàng?</p>
<p>Cảnh vật đã nhuộm màu đen tối. Ðêm xuống giữa cảnh vật và xuống giữa tâm hồn nàng. Nàng cảm thấy bơ vơ trống trải. Nàng mến tiếc thời xưa, thời mà nàng còn bé bỏng, sống trong tình thương không giới hạn của mẹ nàng. Tình mẹ thương con, nàng thấy rõ là một tình yêu chân thật, vững bền. Ôi, mẹ nàng còn đâu nữa để an ủi nàng trong phút đau đớn này. Tìm đâu ra tình thương cao cả và đằm thắm như tình mẹ yêu con.</p>
<p>Nhưng mắt nàng vừa chạm phải một ánh sáng xa xăm. Ừ, trăng đã lên ánh sáng dịu hiền đã lan tràn trên cảnh vật. Nàng cố tìm trong trí nhớ và chắc rằng một tình thương bao la như ánh trăng hiền hậu vẫn còn có ở đời này. Ðâu đó, người ta ca ngợi tình thương. Phải rồi, tình thương của bực giác ngộ ra đời, thấm nhuần muôn vật. Mắt nàng sáng lên, như nhìn thấy ngôi sao cứu tinh hiện lên ở chân trời rực rỡ. Người đang gieo rắc tình thương cao rộng bao la, chính là bực giác ngộ, là Phật đà. Tình thương nhân thế mong manh, nhưng tình bác ái của đạo Vàng vẫn trường cửu và bao la cao rộng. Nụ cười thế nhân mong manh quá, nhưng nụ cười  còn mãi hiền hậu với tất cả mọi loài. Nụ cười ấy có một cái gì giống với nụ cười mẹ yêu con tha thiết. Nàng thấy rõ: trú địa an tịnh là dưới ánh đạo Vàng mà Đức Phật còn đang gieo rắc quanh Ngài. Nàng sẽ đến dưới tình thương Đức Phật.</p>
<p>Tìm được nơi nương dựa cho tâm hồ, nàng thấy lòng nàng êm tịnh. Ngày mai, nàng sẽ đến với tình thương cao cả của Ngài, và như đứa con thơ, nàng sẽ được an lành dưới nụ cười êm dịu của người mẹ hiền.</p>
<p>Sáng hôm sau, trời mới tinh sương, Liên Hoa đã vội vàng lên đường. Đường về Cấp Cô Ðộc không xa nhưng nàng muốn đến nơi trước giờ ngọ nắng nung người. Nàng đi với một lòng tin tưởng ở Đức Phật Từ Bi không bến hạn của Đức Thế Tôn. Mặt trời lên cao, trời đã bắt đầu nóng nực. Nàng Liên Hoa đi nhanh hơn để mau tới đích. Được hơn một nửa đường, thì mồ hôi đã thấm ướt áo nàng. Ghé vào một bóng cây to che rợp một hồ sen nước trong như gương, nàng ngồi nghỉ, nước hồ trong quá, nàng đứng lên lại gần vuốt mớ tóc lại để rửa mặt. Nước hồ mát rượi, nàng thấy khỏe khoắn và an lành. Vén tà áo sang bên, nàng bỗng thấy trong gương nước hồ trong, mặt nàng duyên dáng tươi lành in trên nền trời xanh biếc, nàng còn trẻ, tóc nàng còn xanh lắm và môi nàng còn thắm như son. Nàng còn xuân quá! Rồi đây xuất gia đầu Phật, nàng đứng yên suy nghĩ &#8211; rồi mớ tóc sẽ còn đâu. Sống trong cảnh thanh đạm của người tu hành, nàng thấy còn sớm quá. Ðể năm năm sau cũng còn chưa muộn. Nàng còn trẻ và đẹp biết chừng nào? Gương mặt nàng, biết đâu sẽ đem lại cho nàng một người yêu trong mộng tưởng.</p>
<p >
<p>Nghĩ thế và ý muốn quay về ám ảnh đầu óc nàng. Nhừng từ xa một bóng người đi lại. Bóng một thiếu nữ tha thướt trong dáng đi đẹp của hàng quí phái.</p>
<p>Liên Hoa giật mình: nàng chưa bao giờ trông thấy một người đẹp như thế! Mắt thiếu nữ trong như gương nước hồ sen, tóc nàng buông xuôi, đẹp như một làn mây mờ và mỏng. Nàng nhẹ tiến về phía nàng Liên Hoa, trên môi đã nở một nụ cười tươi như hoa phù dung buổi sáng.</p>
<p>Liên Hoa yên lặng cúi đầu. Nhưng thiếu nữ đã đến bên. Thiếu nữ cười, tiếng nàng trong như tiếng đàn huyền dịu:</p>
<p>&#8211; Sao chị buồn thế? Chị đi đâu, hẳn chị về Ca Tỳ La?</p>
<p>Liên Hoa chợt tĩnh, nàng đáp lời thiếu nữ:</p>
<p>&#8211; Không, tôi về vườn Kỳ Thọ.</p>
<p>Thế là hai người quen nhau.</p>
<p>Liên Hoa bắt đầu thấy mến thiếu nữ. Ðã lâu, hai người nói chuyện tâm tình, thiếu nữ nhìn Liên Hoa cười và tiếp:</p>
<p>&#8211; Không, sắc đẹp chóng tàn lắm chị ạ. Chỉ có tình thương rộng rãi mới là trường cửu.Tình thương thế nhân en thấy quá mong manh.</p>
<p>Thiếu nữ tỏ vẻ nhọc mệt. Gối đầu lên vai Liên Hoa, nàng lặng yên nghe tiếng sáo diều đâu đây đồng vọng.</p>
<p>Lát lâu, khống thấy thiếu nữ nói gì, Liên Hoa tưởng nàng thiếp ngủ. Nhưng Liên Hoa kêu lên một tiếng khi nàng chạm phải cánh tay lạnh như đồng của thiếu nữ. Nàng đặt đầu thiếu nữ dậy thì, than ôi! Người đẹp đã chết rồi, thân xác nàng đã lạnh ngắt và cứng đờ như gỗ. Hoảng kinh, Liên Hoa vùng dậy mắt nàng trông rõ khuôn mặt thiếu nữ: Còn đâu bao nhiêu vẻ đẹp não nùng! Mặt thiếu nữ xám lại, mắt trắng dã, toàn thân tím lại như xác người để đã bốn năm hôm.</p>
<p>Liên Hoa thở dài. Nàng thoáng thấy lẽ vô thường của kiếp sống đời người. Nở rồi tàn, sắc đẹp trôi theo thời gian tàn tạ. Bao nhiêu ham muốn trở về tiêu tan mất cả. Ý chí xuất gia mạnh mẽ trở lại với nàng, Liên Hoa đặt người bạn xấu số bên bóng cây già rồi vội vã ra đi về vườn Kỳ Thọ.</p>
<p>Mãi bước hướng về nơi chủ đích, Liên Hoa không còn nhìn lui lại phía sau. Nàng có ngờ đâu, thiếu nữ đã đứng dậy hồi nào. Thiếu nữ đứng lên, nhìn theo Liên Hoa khuất dạng trong bóng cây rậm rạp. Hình như đã hiểu sự thay đổi trong tâm hồn Liên Hoa, nàng mĩm cười đắc chí. Nàng chép miệng:</p>
<p>Bao nhiêu thế nhân, khi chạm phải luật vô thường vẫn còn ham muốn không thôi!</p>
<p>Than ôi! Tình thương thế gian là một trò hề điên đảo! Liên Hoa sẽ được an lành dưới bóng Ðức Từ Phụ. Nàng sẽ chứng được đạo mầu.</p>
<p>Trong khi ấy, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Tiếng hồng chung giờ ngọ đã từ Kỳ Viên bay lại, ngân nga trong gió&#8230;</p>
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/tinh-thuong/">Tình thương</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/tinh-thuong/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hoàng hậu Vi Đề với Pháp môn Tịnh độ</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/hoang-hau-vi-de-voi-phap-mon-tinh-do/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=hoang-hau-vi-de-voi-phap-mon-tinh-do</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/hoang-hau-vi-de-voi-phap-mon-tinh-do/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2024 17:54:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ nhà Phật]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8006</guid>

					<description><![CDATA[<p>Hoàng hậu Vi Đề với Pháp môn Tịnh độ</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/hoang-hau-vi-de-voi-phap-mon-tinh-do/">Hoàng hậu Vi Đề với Pháp môn Tịnh độ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Trong lúc Ðức Thích Tôn còn tại thế, ở Ấn Ðộ có vua Tần Bà Ta La, nước giàu dân mạnh, tiếng oai hùng khắp cả bốn phương chư hầu thảy đều quy phục.</p>
<p>Song không bao lâu ông bị nghịch tử là A Xà Thế, sanh lòng ác muốn hại để đoạt ngôi. A Xà Thế bắt phụ hoàng giam vào ngục tối và cấm không cho ai được vãng lai.  Vi Ðề mật lo với ngục tối lén đến thăm, khi vào bà thấy vua ngồi trong ngục tối, nhan sắc tiều tụy tinh thần bạc nhược sắp chết vì đói! Hoàng hậu vật mình chết ngất, sau khi tỉnh dậy về cung, bà tìm phương cứu chồng. Hoàng hậu mới hòa bột cùng mật làm chuỗi anh lạc mỗi khi vào thăm bà đổ ra cho vua dùng, nhờ vậy mà vua Tần Bà Sa La sống cầm chừng khỏi chết. Nhưng rủi thay, cơ mưu bại lộ, A Xà Thế biết được, ông giận quá xách gươm tìm mẹ để giết, may có vị đại thần can, bà mới thoát khỏi. Song bị giam vào lãnh cung. Từ đó Hoàng hậu không thể đem thức ăn cho vua được nữa. Ôi! Còn chi đau đớn bằng mình bị tù ngục và cảnh tượng chồng đói sắp chết hiện ra trước mắt! Bà kêu gào than khóc đến nỗi hai mắt gần mờ; nhân đó bà nhận thấy cuộc đời giả dối, ngai vàng là lao ngục, danh lợi là gông cùm, ân ái là hổ lang, địa vị như rắn độc.</p>
<p>Khi ấy bà liền nhớ đến Phật, nhờ sự cảm thông Ðức Thế Tôn ở trong Kỳ Hoàn Tịnh xá, vận thần thông trên hư không cùng các đệ tử hiện vào trong lãnh cung. Trong khi bà đang quỳ gối chấp tay hướng về đấng Ðại giác bỗng thấy hào quang chói khắp, bốn bức tường lạnh lẽo trở nên ấm áp. Ngẩng đầu lên bà thấy Phật; bà tủi mình khóc lóc đảnh lễ  và các vị Thánh chúng mà bạch Phật: Bạch Ðức Thế Tôn không biết con đã gây nên tội gì mà nay sanh đứa con đại ngỗ nghịch đến nỗi toan giết cha giam mẹ để đoạt ngôi? Nay con được may mắn gặp Phật, nguyện Ðức Như Lai cứu độ cho con xả báo thân này để được sanh vào thế giới nào đừng gặp nghịch tử và chịu những điều oan khổ như ngày nay.</p>
<p>Ðức Thế Tôn dịu lời an ủi: Hoàng hậu hãy bình tĩnh để nhớ lại chuyện xưa. Khi Hoàng hậu chưa sanh Thái tử thì Ðại vương và Hoàng hậu đêm ngày lo buồn, cầu các vị thần linh để mong sanh con quý.</p>
<p>Vì lòng quá tin tưởng nên một đêm kia Ðại vương chiêm bao thấy thần mách bảo: “Trên núi cao cách thành mấy dặm có vị tiên nhân đương tu trên ấy, khi xả báo thân sẽ đầu thai vào làm con bệ hạ”. Lúc tỉnh lại Vua thuật lại cho Hoàng hậu nghe và truyền xa giá đưa đi, đến nơi quản nhiên thấy vị tiên nhân đang tỉnh tọa dưới gốc cây, vua quỳ làm lễ, và đem việc mình cầu tự cùng điềm chiêm bao mà thưa với đạo sĩ. Vị đạo sĩ nghe xong, nhập định một lúc lâu, rồi bảo: “Quả có như vậy, song tôi còn ba năm nữa mới ly khai được xác thân này, vậy bệ hạ hãy chờ”. Vua nghe xong, buồn rầu thưa lại: “Mạng người vô thường đâu có hẹn được, xin ngài từ bi cho tôi mau mau được như nguyện, nếu chờ ba năm lâu quá, biết tôi còn sống mà đợi được chăng?” Vua nằn nì rất lâu mà không được; phần quỳ đã mỏi gối, ông liền nổi sùng bảo sẵng: “Trẫm làm vua trong một nước, chủ trị cả giang sơn, Ngài tuy tu hành song cũng ở trong đất nước của Trẫm, nay Trẫm đã hết lời yêu cầu, nếu Ngài không nghe chắc không được”. Ðạo sĩ ngậm ngùi sẽ bảo: “Mạng tôi chưa chết Bệ hạ lấy thế lực áp bức tôi nếu tôi không nghe chắc sẽ nguy hại, song tôi nghe thì khi vào làm con bệ hạ tôi sẽ hại bệ hạ mà đoạt ngôi thật là đáng tiếc”. Ðạo sĩ nói xong tự giận mà chết; và bắt đầu Hoàng hậu có thai, nhưng vua rất buồn vì câu nói và cái chết của Ðạo sĩ vẫn ám ảnh trong lòng. </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/hoang-hau-vi-de-voi-phap-mon-tinh-do/">Hoàng hậu Vi Đề với Pháp môn Tịnh độ</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/hoang-hau-vi-de-voi-phap-mon-tinh-do/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đâu là sự thật?</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/dau-la-su-that/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=dau-la-su-that</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/dau-la-su-that/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Biên tập Viên]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2024 17:09:47 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ nhà Phật]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8005</guid>

					<description><![CDATA[<p>Đâu là sự thật?</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/dau-la-su-that/">Đâu là sự thật?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Sáng nay, trời mùa xuân quang đảng quá, những mầm non đầy nhựa đang e ấp dưới những nách thân yêu của các kẻ lá, cành cây, muôn chim đang hòa vui, reo hót những bản nhạc mừng xuân, líu lo lãnh lót. Gió xuân lùa nhẹ những làn hương trong sạch của muôn hoa, làm giảm bớt một ít u buồn của những khách trần gian tục lụy, đồng thời gạt vỡ những giọt sương còn bám chặt, đè nặng trên mình hoa lá.</p>
<p>Vầng thái dương đã bắt đầu lên, nhả những tia nắng vàng chiếu tỏa khắp không gian, đem lại loài người nguồn sinh lực vô biên, đánh tan sự đen tối của đêm dài đầy sợ hãi.</p>
<p>Thành Xá Vệ đã trở về với những sự náo nhiệt của một đô thị lớn.</p>
<p>Khắp các nẻo đường, người đi, kẻ lại lăng xăng nhứt là con đường lớn vô ra cửa thành.</p>
<p>Ô kìa! Sao những người đi đường họ đứng dừng lại và nép qua một bên đường hết thế kia? Họ còn đứng im ra dáng cung kính nữa! À, thì ra có  từ vườn Cấp Cô Ðộc vào thành hóa trai, đi gần đến họ. Phải, ai thấy Phật mà không cung kính cuối đầu cho được. Bước đi khoan thai, tướng người oai nghiêm, hùng dũng sức sáng của trí huệ cao siêu, dường như không thể tiềm tàng hết trong người phải tung phát ra ngoài, thành muôn ngàn tia hòa quang rực rỡ. Ðứng xa trông cũng đủ khiếp; lựa là phải đứng gần; càng ngắm lâu, càng nép phục.</p>
<p>Đức Phật vào thành, theo đường phố, tuần tự hết nhà nầy sang nhà khác để hóa trai. Ði như thế ngót một tiếng đồng hồ. Rồi bỗng nhiên Ngài đứng lại trước cổng một ngôi nhà khá sang trọng. Chẳng nói chẳng rằng, Ngài đứng im đấy thật lâu. Cửa cổng vẫn đóng kín và bên trong lặng lẽ tiếng người. Nếu nom kỹ, ta có thể thấy được bên trong vợ chồng chủ nhà và đứa con đang xúm quanh mâm ăn thì phải.</p>
<p>Đức Phật bèn thâu hào quang và dùng thần lực bay vào.</p>
<p>Tại thành Xá Vệ này, có một ông trưởng giả giàu có vô số thế mà thảm ông lại là người keo kiết nhất đời, không ưa làm việc bố thí, cũng không giúp đỡ ai bao giờ. Mỗi khi ăn ông sai vợ đóng chặt cửa cổng, không tiếp bất cứ một ai. Hơn nữa, cửa cổng nhà ông ít khi mở; ông rất sợ những vị Sa môn đến hóa trai và nhất là những người ăn mày. Ông keo kiết đến có tiếng khắp đô thành, thì phải biết! Ngày hôm nay, ông nghe sao thèm thịt gà lạ thường, lại thêm thằng con cũng đồng một ao ước như ông. Sao một hồi tranh chấp trong cõi lòng, ông bèn quyết định bạo dạn bảo vợ làm thịt con gà trống tơ.</p>
<p>Khi món ăn làm xong, dọn lên mâm, lên bát, vợ chồng và con đồng nhau hỷ hả.</p>
<p>Ðang thích thú khen miếng ngon, miếng béo, ép con, mời vợ, ông trưởng giả bỗng giật nẩy mình, tiếng động chân của Đức Phật đã đến tận thềm.</p>
<p>&#8211; Ðàn việt! Ông bà nên cúng dường cho các thầy Sa môn, được phước báo vô lượng, đức Phật lên tiếng.</p>
<p>Bị quấy rầy, lại thêm keo kiết, trưởng giả nhà ta đổ cáu:</p>
<p>&#8211; Quái trong lúc vợ chồng người ta đang ăn uống, ông lại đến kỳ kèo xin xỏ? Nếu biết sự xấu hổ xin mời ông ra ngay cho.</p>
<p>&#8211; Trưởng giả là kẻ còn mê muội, tự mình không biết xấu hổ, chớ ta là nhà tu hóa trai có gì mà phải hổ thẹn.</p>
<p>&#8211; Tôi và vợ tôi, con tôi đang ăn uống ngon lành như thế này, vui sướng như thế này, mà ông bảo là xấu hổ à?</p>
<p>&#8211; Trưởng giả giết cha để ăn, lấy mẹ làm vợ, nuôi nấng cung cấp cho kẻ oán thù, đã không tự xấu hổ, còn lên mặt trở lại chê ta là nhà tu hành không biết thẹn à? </p>
<p >
<hr style="border-top: 1px solid #000000; margin: 20px 0;">
<p>Hãy đăng ký thành viên tại <a href="https://reviewsachviet.com/wp-login.php?action=register">đây</a> để có thể bình luận &#038; đóng góp nội dung bạn nhé.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/dau-la-su-that/">Đâu là sự thật?</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/dau-la-su-that/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
