<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>manager1, Tác giả tại Review Sách Việt</title>
	<atom:link href="https://reviewsachviet.com/author/manager1/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://reviewsachviet.com/author/manager1/</link>
	<description>Trang review hàng đầu Việt Nam</description>
	<lastBuildDate>Tue, 30 Apr 2024 09:25:38 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.4.3</generator>

<image>
	<url>https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/03/cropped-vecteezy_pencil-logo-icon-design-template-vector_7634716-removebg-preview-e1710886152796-32x32.png</url>
	<title>manager1, Tác giả tại Review Sách Việt</title>
	<link>https://reviewsachviet.com/author/manager1/</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Thạch Sanh</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/thach-sanh/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=thach-sanh</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/thach-sanh/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 30 Apr 2024 09:33:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=9616</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/thach-sanh/">Thạch Sanh</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/thach-sanh/">Thạch Sanh</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/thach-sanh/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trí Khôn Của Ta Đây</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/tri-khon-cua-ta-day/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=tri-khon-cua-ta-day</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/tri-khon-cua-ta-day/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 30 Apr 2024 08:34:01 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=9618</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/tri-khon-cua-ta-day/">Trí Khôn Của Ta Đây</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/tri-khon-cua-ta-day/">Trí Khôn Của Ta Đây</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/tri-khon-cua-ta-day/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu Chuyện Bó Đũa</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/cau-chuyen-bo-dua/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=cau-chuyen-bo-dua</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/cau-chuyen-bo-dua/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 30 Apr 2024 07:36:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện ngụ ngôn]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=9620</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/cau-chuyen-bo-dua/">Câu Chuyện Bó Đũa</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/cau-chuyen-bo-dua/">Câu Chuyện Bó Đũa</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/cau-chuyen-bo-dua/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Sự Tích Con Dã Tràng</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/su-tich-con-da-trang/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=su-tich-con-da-trang</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/su-tich-con-da-trang/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 30 Apr 2024 06:37:01 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=9622</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-con-da-trang/">Sự Tích Con Dã Tràng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-con-da-trang/">Sự Tích Con Dã Tràng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/su-tich-con-da-trang/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chú Cuội Cung Trăng</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/chu-cuoi-cung-trang/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=chu-cuoi-cung-trang</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/chu-cuoi-cung-trang/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 26 Apr 2024 02:13:22 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chưa phân loại]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=9447</guid>

					<description><![CDATA[<p>Đã bao giờ các bé tự hỏi tại sao chú Cuội lại bay được lên tới tận mặt trăng và ở trên đó mãi không về? </p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/chu-cuoi-cung-trang/">Chú Cuội Cung Trăng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image aligncenter size-full"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="700" height="367" src="https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/ke-lai-su-tich-chu-cuoi-cung-trang.jpg" alt="" class="wp-image-9552" srcset="https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/ke-lai-su-tich-chu-cuoi-cung-trang.jpg 700w, https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/ke-lai-su-tich-chu-cuoi-cung-trang-300x157.jpg 300w" sizes="(max-width: 700px) 100vw, 700px" /></figure>



<p>Đã bao giờ các bé tự hỏi tại sao <strong>chú</strong> <strong>Cuội</strong> lại bay được lên tới tận mặt trăng và ở trên đó mãi không về? Vậy hãy đọc câu chuyện sự tích &#8221; Chú Cuội Cung Trăng &#8221; dưới đây nhé !</p>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p>Ngày xưa ở một miền nọ có một người tiều phu tên là Cuội. Một hôm, như lệ thường, Cuội vác rìu vào rừng sâu tìm cây mà chặt. Khi đến gần một con suối nhỏ, Cuội bỗng giật mình trông thấy một cái hang cọp. Nhìn trước nhìn sau anh chỉ thấy có bốn con cọp con đang vờn nhau. Cuội liền xông đến vung rìu bổ cho mỗi con một nhát lăn quay trên mặt đất. Nhưng vừa lúc đó, cọp mẹ cũng về tới nơi. Nghe tiếng gầm kinh hồn ở sau lưng, Cuội chỉ kịp quẳng rìu leo thoắt lên ngọn một cây cao.</p>



<p>Từ trên nhìn xuống, Cuội thấy cọp mẹ lồng lộn trước đàn con đã chết. Nhưng chỉ một lát, cọp mẹ lẳng lặng đi đến một gốc cây gần chỗ Cuội ẩn, đớp lấy một ít lá rồi trở về nhai và mớm cho con. Chưa đầy ăn giập miếng trầu, bốn con cọp con đã vẫy đuôi sống lại, khiến cho Cuội vô cùng sửng sốt. Chờ cho cọp mẹ tha con đi nơi khác, Cuội mới lần xuống tìm đến cây lạ kia đào gốc vác về.</p>



<p>Dọc đường gặp một ông lão ăn mày nằm chết vật trên bãi cỏ, Cuội liền đặt gánh xuống, không ngần ngại, bứt ngay mấy lá nhai và mớm cho ông già! Mầu nhiệm làm sao, mớm vừa xong, ông lão đã mở mắt ngồi dậy. Thấy có cây lạ, ông lão liền hỏi chuyện. Cuội thực tình kể lại đầu đuôi. Nghe xong ông lão kêu lên:</p>



<p>– Trời ơi! Cây này chính là cây có phép “cải tử hoàn sinh” đây. Thật là trời cho con để cứu giúp thiên hạ. Con hãy chăm sóc cho cây nhưng nhớ đừng tưới bằng nước bẩn mà cây bay lên trời đó!</p>



<p>Nói rồi ông lão chống gậy đi. Còn Cuội thì gánh cây về nhà trồng ở góc vườn phía đông, luôn luôn nhớ lời ông lão dặn, ngày nào cũng tưới bằng nước giếng trong.</p>



<p>Từ ngày có cây thuốc quý, Cuội cứu sống được rất nhiều người. Hễ nghe nói có ai nhắm mắt tắt hơi là Cuội vui lòng mang lá cây đến tận nơi cứu chữa. Tiếng đồn Cuội có phép lạ lan đi khắp nơi.</p>



<p>Một hôm, Cuội lội qua sông gặp xác một con chó chết trôi. Cuội vớt lên rồi giở lá trong mình ra cứu chữa cho chó sống lại. Con chó quấn quít theo Cuội, tỏ lòng biết ơn. Từ đấy, Cuội có thêm một con vật tinh khôn làm bạn.</p>



<p>Một lần khác, có lão nhà giàu ở làng bên hớt hải chạy đến tìm Cuội, vật nài xin Cuội cứu cho con gái mình vừa sẩy chân chết đuối. Cuội vui lòng theo về nhà, lấy lá chữa cho. Chỉ một lát sau, mặt cô gái đang tái nhợt bỗng hồng hào hẳn lên, rồi sống lại. Thấy Cuội là người cứu sống mình, cô gái xin làm vợ chàng. Lão nhà giàu cũng vui lòng gả con cho Cuội.</p>



<p>Vợ chồng Cuội sống với nhau thuận hòa, êm ấm thì thốt nhiên một hôm, trong khi Cuội đi vắng, có bọn giặc đi qua nhà Cuội. Biết Cuội có phép cải tử hoàn sinh, chúng quyết tâm chơi ác. Chúng bèn giết vợ Cuội, cố ý moi ruột người đàn bà vứt xuống sông, rồi mới kéo nhau đi. Khi<a href="http://truyencotich.vn/">&nbsp;Cuội</a>&nbsp;trở về thì vợ đã chết từ bao giờ, mớm bao nhiêu lá vẫn không công hiệu, vì không có ruột thì làm sao mà sống được.</p>



<p>Thấy chủ khóc thảm thiết, con chó lại gần xin hiến ruột mình thay vào ruột vợ chủ. Cuội chưa từng làm thế bao giờ, nhưng cũng liều mượn ruột chó thay ruột người xem sao. Quả nhiên người vợ sống lại và vẫn trẻ đẹp như xưa. Thương con chó có nghĩa, Cuội bèn nặn thử một bộ ruột bằng đất, rồi đặt vào bụng chó, chó cũng sống lại. Vợ với chồng, người với vật lại càng quấn quít với nhau hơn xưa.</p>



<p>Nhưng cũng từ đấy, tính nết vợ Cuội tự nhiên thay đổi hẳn. Hễ nói đâu là quên đó, làm cho Cuội lắm lúc bực mình. Ðã không biết mấy lần, chồng dặn vợ: “Có đái thì đái bên Tây, chớ đái bên Ðông, cây dông lên trời!”. Nhưng vợ&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/">Cuội&nbsp;</a>hình như lú ruột, lú gan, vừa nghe dặn xong đã quên biến ngay.</p>



<p>Một buổi chiều, chồng còn đi rừng kiếm củi chưa về, vợ ra vườn sau, không còn nhớ lời chồng dặn, cứ nhằm vào gốc cây quý mà đái. Không ngờ chị ta vừa đái xong thì mặt đất chuyển động, cây đảo mạnh, gió thổi ào ào. Cây đa tự nhiên bật gốc, lững thững bay lên trời.</p>



<p>Vừa lúc đó thì Cuội về đến nhà. Thấy thế, Cuội hốt hoảng vứt gánh củi, nhảy bổ đến, toan níu cây lại. Nhưng cây lúc ấy đã rời khỏi mặt đất lên quá đầu người. Cuội chỉ kịp móc rìu vào rễ cây, định lôi cây xuống, nhưng cây vẫn cứ bốc lên, không một sức nào cản nổi. Cuội cũng nhất định không chịu buông, thành thử cây kéo cả Cuội bay vút lên đến cung trăng.</p>



<p>Từ đấy Cuội ở luôn cung trăng với cả cái cây quý của mình. Mỗi năm cây chỉ rụng xuống biển có một lá. Bọn cá heo đã chực sẵn, khi lá xuống đến mặt nước là chúng tranh nhau đớp lấy, coi như món thuốc quý để cứu chữa cho tộc loại chúng. Nhìn lên mặt trăng, người ta thấy một vết đen rõ hình một cây cổ thụ có người ngồi dưới gốc, người ta gọi cái hình ấy là hình chú&nbsp;<a href="http://truyencotich.vn/">Cuội</a>&nbsp;ngồi gốc cây đa…</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/chu-cuoi-cung-trang/">Chú Cuội Cung Trăng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/chu-cuoi-cung-trang/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cây Bút Thần</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/cay-but-than/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=cay-but-than</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/cay-but-than/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Apr 2024 17:10:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chưa phân loại]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=9293</guid>

					<description><![CDATA[<p>Truyện Cây bút thần kể về cậu bé Mã Lương nhà nghèo muốn học vẽ tranh nhưng lại không mua nổi một cây bút vẽ. Bởi lòng đam mê và quyết tâm của Mã Lương, cậu đã được tặng một cây bút thần kỳ. Với tài năng và cây bút thần, Mã Lương đã giúp đỡ những người dân nghèo khó và chống lại lũ quan tham lam. </p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/cay-but-than/">Cây Bút Thần</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image aligncenter size-full"><img decoding="async" width="563" height="480" src="https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/doc-truyen-co-tich-cay-but-than.jpg" alt="Câu chuyện Cây Bút Thần" class="wp-image-9294" srcset="https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/doc-truyen-co-tich-cay-but-than.jpg 563w, https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/doc-truyen-co-tich-cay-but-than-300x256.jpg 300w" sizes="(max-width: 563px) 100vw, 563px" /></figure>



<p>Truyện&nbsp;<a href="https://sachhay24h.com/truyen-co-tich-viet-nam-cay-but-than-a865.html"><strong>Cây bút thần</strong></a>&nbsp;kể về cậu bé Mã Lương nhà nghèo muốn học vẽ tranh nhưng lại không mua nổi một cây bút vẽ. Bởi lòng đam mê và quyết tâm của Mã Lương, cậu đã được tặng một cây bút thần kỳ. Với tài năng và cây bút thần, Mã Lương đã giúp đỡ những người dân nghèo khó và chống lại lũ quan tham lam. Mời các bạn và các em cùng đọc truyện cổ tích đặc sắc này nhé.</p>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity is-style-default"/>



<p>Ngày xửa ngày xưa ở một ngôi làng nọ, có một cậu bé rất thông minh tên là Mã Lương. Cha mẹ Mã Lương mất sớm, cậu phải sống cuộc sống côi cút một mình, hàng ngày vào rừng kiếm củi sống qua ngày. Mã Lương rất thích vẽ nhưng vì nhà cậu nghèo quá nên một cây bút vẽ cũng không mua nổi.</p>



<p>Một ngày khi đang trên đường gánh củi đi bán, tình cờ cậu đi ngang qua cửa của một nhà quan lớn trong làng. Cậu quan sát thấy một họa sĩ đang vẽ tranh cho quan xem. Thích quá, cậu cố gắng tiến sát lại cửa sổ để nhìn cho thật kỹ. Cậu mạnh dạn hỏi người họa sĩ:</p>



<p>&#8211; Bác hoạ sĩ ơi, cháu thích được vẽ từ hồi nhỏ nhưng nhà cháu nghèo lắm nên không có tiền mua bút, bác có thể cho cháu một chiếc bút vẽ bác nhé!</p>



<p>Viên quan và tay họa sĩ nghe cậu nói vậy thì cười phá lên chế diễu:</p>



<p>&#8211; Đã nghèo lại còn đua đòi vẽ vời, thôi mày cứ an phận với nghề bán củi của mày, cút đi cho tao vẽ nốt!</p>



<p>Mã Lương nghe vậy không những không xấu hổ mà còn tức tối đáp lại:</p>



<p>&#8211; Việc học thì làm gì phải phân biệt giàu nghèo, chả nhẽ nghèo thì không được học vẽ sao?</p>



<p>Nói xong rồi cậu bỏ đi. Mặc dù bị chế nhạo thẳng thừng như vậy nhưng Mã Lương vẫn không hề bỏ cuộc, cậu quyết tâm theo đuổi niềm đam mê của chính mình. Tranh thủ mỗi lần lên núi để kiếm củi, cậu nhặt những cành cây rơi dưới đất để vẽ phong cảnh, chim chóc ngay trên nền đất. Khi cắt cỏ gần bờ sông, cậu lại túm những ngọn cỏ lại làm thành bút, chấm xuống nước và vẽ khung cảnh thiên nhiên xung quanh lên tảng đá. Tối về được nghỉ ngơi, cậu lại dùng những hòn than trong bếp củi vẽ lên khắp vách tường trong nhà.</p>



<p>Với lòng đam mê nhiệt huyết dành cho hội họa, cộng với tài quan sát rất tinh tế và tài năng thiên phú, những con chim mà cậu vẽ nên dường như biết hót, những chú cá giống như đang bơi lội tung tăng dưới làn nước trong xanh. Có lần Mã Lương vẽ một con chó sói lên vách núi, vì giống thật quá mà dê, bò… tưởng rằng có sói thật mà sợ hãi không dám lên núi gặm cỏ. Người trong làng thấy Mã Lương chăm chỉ học vẽ bèn hỏi:</p>



<p>&#8211; Mã Lương ơi, cháu chăm chỉ học vẽ thế để mai sau đi vẽ cho nhà quan lấy tiền phải không?</p>



<p>Mã Lương lắc đầu đáp rằng:</p>



<p>&#8211; Không đâu bác ơi, cháu sẽ không bao giờ dùng tài năng vẽ của mình để phục vụ cho nhà quan. Cháu chỉ vẽ cho người dân nghèo mà thôi!</p>



<p>Với sự siêng năng của mình và tài năng bẩm sinh mà ông trời ban tặng, Mã Lương ngày một tiến bộ. Tuy vậy ước ao của cậu là có được một cây bút vẽ thật sự để vẽ những bức tranh bằng mực thật đẹp thì chưa thế thành hiện thực, cậu vẫn phải vẽ những bức tranh bằng nước hay trên vách đá.</p>



<p>Một đêm nọ, khi Mã Lương đang mơ màng đi vào giấc ngủ thì bỗng trong nhà rực lên một ánh hào quang sáng chói. Bước ra từ luồng sáng đó là một ông cụ râu tóc bạc phơ với đôi mắt hiền từ. Cụ tặng cho Mã Lương một cây bút vẽ và dặn dò rằng:</p>



<p>&#8211; Mã Lương, ta tặng cháu cây bút thần này, sở hữu nó cháu sẽ có trong tay rất nhiều phép màu và quyền năng thần kỳ. Nhưng cháu phải ghi nhớ lời cháu đã nói: “Chỉ vẽ để giúp đỡ người nghèo khó, và vì người dân nghèo mà cầm bút vẽ”.</p>



<p>Dặn dò xong xuôi, ông cụ vụt biến mất cùng vầng hào quang khiến cho Mã Lương còn chưa kịp nói lời cảm ơn. Tỉnh dậy, Mã Lương ngỡ đây chỉ là một giấc mộng, nhưng lạ thay khi nhìn xuống thì cây bút vẽ đang nằm trong tay mình. Cậu sung sướng reo lên:</p>



<p>&#8211; Tuyệt vời quá! Ta đã có bút để tha hồ vẽ rồi!</p>



<p>Mã Lương hào hứng ngay lập tức trổ tài hội họa của mình. Cậu đưa tay vẽ một chú chim, bỗng nhiên từ trong tranh chú chim bay ra và cất tiếng hót lanh lảnh. Cậu vẽ thêm một con cá thì con cá trong tranh biến thành cá thật và quẫy đuôi bơi tung tăng.</p>



<p>&#8211; Quả đúng đây là cây bút thần rồi!– Mã Lương vui sướng reo lên.</p>



<p>Ghi nhớ lời hứa với ông tiên trong giấc mơ, hàng ngày Mã Lương vẽ không biết mệt mỏi để giúp đỡ người dân nghèo trong làng. Nhà nào thiếu cày em vẽ cày, thiếu trâu em vẽ trâu, thiếu ruộng em vẽ ruộng…</p>



<p>Một hôm khi đi ngang qua một mảnh ruộng, thấy bác nông dân gầy gò đang gò lưng kéo cày, đất ruộng rắn khiến cho bác nông dân mồ hôi ướt đẫm mà vẫn không cày nổi. Thương bác vất vả, Mã Lương lấy bút ra vẽ một con trâu to khỏe tặng cho bác.</p>



<p>Một tên quan huyện bản tính tham lam nghe ngóng được rằng Mã Lương có trong tay cây bút thần, muốn vẽ gì cũng được, hắn bèn lệnh cho quân lính tới gô bắt Mã Lương giải về. Sau đó hắn ngang nhiên sai bảo cậu vẽ cho hắn thật nhiều vàng bạc châu báu. Nhưng Mã Lương trẻ tuổi kiên quyết đáp lời:</p>



<p>&#8211; Ông có giết tôi thì tôi cũng không vẽ!</p>



<p>Tức giận trước sự cứng đầu của Mã Lương, hắn cho quân giam cậu vào ngục tối bỏ mặc cho cậu chịu đói khát, không cho thức ăn nước uống. Đêm hôm đó tuyết rơi dày, trời lạnh cắt da cắt thịt. Tên quan vui mừng nghĩ thầm trong bụng “Chắc chắn thằng ranh Mã Lương đã chết đói chết rét trong đó rồi, cho đáng đời cái tội cãi lời ta”. Đoạn hắn hí hửng khoác áo ấm mò vào ngục xem cậu giờ ra sao. Không thể tin vào mắt mình, vào đến ngục hắn chứng kiến Mã Lương vẫn đang hoàn toàn khỏe mạnh, cậu đang ngồi sưởi bên đống lửa ấm và ăn những chiếc bánh nướng thơm phức.</p>



<p>Tên quan tức giận sai quân lính chạy vào cướp lấy chiếc bút thần của Mã Lương, nhưng khi vừa tới cửa phòng giam thì đã không thấy Mã Lương đâu nữa, còn lại trong phòng là chiếc thang mà cậu vẽ vẫn còn dựa ở đó. Quan đùng đùng nổi giận hò hét quân lính tức tốc đuổi theo nhưng không sao đuổi kịp vì Mã Lương đã nhanh tay vẽ cho mình một con tuấn mã phóng nước đại cao chạy xa bay khỏi làng.</p>



<p>Vì không muốn để lộ khả năng của mình, Mã Lương đã chạy tới một ngôi làng xa rất xa. Cậu ở lại thị trấn đó và làm nghề vẽ tranh để kiếm sống. Vì không muốn những gì mình vẽ ra lại biến thành thật, nên các bức hoạ vẽ ra đều cố tình khuyết đi một thứ gì đó. Con thì thiếu mắt, con thì thiếu chân…</p>



<p>Một hôm, Mã Lương vẽ một con cò trắng, trong lúc vẽ cậu sơ ý để rơi một giọt mực vào mắt con cò. Thế là con cò từ trong tranh vỗ cánh bay ra. Tin tức về cậu bé có tài năng vẽ tranh thành thật nhanh chóng bay đi khắp mọi nơi. Viên quan nơi Mã Lương lập tức báo ngay cho hoàng đế. Ngay sau đó, Mã Lương đã bị quân lính triều đình bắt và điệu về hoàng cung.</p>



<p>Hoàng đế bắt được Mã Lương thì ra lệnh cho cậu vẽ cho hắn những gì hắn muốn. Biết tên hoàng đế này là một kẻ tàn ác chuyên ức hiếp dân lành nên khi hắn bảo vẽ Rồng thì cậu vẽ cho hắn một con tắc kè, hắn sai vẽ chim phượng hoàng thì cậu tặng cho hắn một con quạ đen xấu xí. Hai con tắc kè và quạ hóa thật chui khỏi tranh cắn nhau chí tróe làm hoàng đế tức điên. Hắn cướp cây bút thần và giam Mã Lương vào ngục.</p>



<p>Tên hoàng đế cướp được cây bút thần thì loay hoay vẽ một núi vàng, không ngờ lại thành ra một đống đá, đá từ trên cao rầm rầm rơi xuống làm hắn suýt nữa thì toi mạng.</p>



<p>Biết rằng chỉ có duy nhất Mã Lương mới có thể làm ra được phép màu từ cây bút này, hoàng đế thả Mã Lương ra, ngọt nhạt dùng những lời nịnh nọt hòng dụ dỗ cậu vẽ theo ý hắn. Vì muốn lấy lại cây bút, Mã Lương đã giả vờ đồng ý. Hoàng đế bảo cậu vẽ ra một cây có thể hái ra tiền vàng. Mã Lương múa bút vẽ ra biển cả, sau đó em mới vẽ ra một hòn đảo nhỏ trên đó có cây hái ra tiền vàng.</p>



<p>Hoàng đế lại nhẫn nhịn dụ cậu vẽ cho hắn một con thuyền lớn để lái ra đảo hái vàng trên cây. Mã Lương lại vẽ thuyền đúng như ý hắn. Ngay tắp lự hoàng đế và những tên tham quan vội vàng trèo ngay lên thuyền để ra dảo hái vàng. Mã Lương tiếp tục vẽ ra một cơn gió để đẩy thuyền ra khơi nhanh hơn. Đợi cho thuyền ra xa thật xa bờ, Mã Lương huơ bút vẽ gió nổi rất to, sóng biển cuộn trào dữ dội. Con thuyền chao đảo không thể cự nổi gió to sóng lớn nên đã lật nhào, nhấn chìm cả lũ tham quan và tên hoàng đế tham ác xuống đáy biển sâu.</p>



<p>Sau khi dùng tài năng và trí khôn của mình trừng trị được bè lũ gian ác, Mã Lương lại quay trở về dùng cây bút thần vẽ giúp đỡ dân nghèo.</p>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p></p>



<p></p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/cay-but-than/">Cây Bút Thần</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/cay-but-than/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>SỰ TÍCH &#8220;CON RỒNG CHÁU TIÊN&#8221;</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/su-tich-con-rong-chau-tien/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=su-tich-con-rong-chau-tien</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/su-tich-con-rong-chau-tien/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 23 Apr 2024 16:35:33 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=9082</guid>

					<description><![CDATA[<p>"Con rồng cháu tiên" là câu chuyện ý nghĩa về niềm tự hào dân tộc sâu sắc, đồng thời giải thích nguồn gốc cao quý của con người Việt Nam, các bạn hãy đọc câu chuyện này nhé !</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-con-rong-chau-tien/">SỰ TÍCH &#8220;CON RỒNG CHÁU TIÊN&#8221;</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image aligncenter size-full is-resized"><img decoding="async" width="660" height="369" src="https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/su-tich-con-rong-chau-tien.jpg" alt="Con Rồng Cháu Tiên" class="wp-image-9083" style="width:660px;height:auto" srcset="https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/su-tich-con-rong-chau-tien.jpg 660w, https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/su-tich-con-rong-chau-tien-300x168.jpg 300w" sizes="(max-width: 660px) 100vw, 660px" /></figure>



<p>&#8220;<strong>Con</strong> <strong>rồng</strong> <strong>cháu</strong> <strong>tiên</strong>&#8221; là câu chuyện ý nghĩa về niềm tự hào dân tộc sâu sắc, đồng thời giải thích nguồn gốc cao quý của con người Việt Nam, các bạn hãy đọc câu chuyện này nhé !</p>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p>Cách đây lâu đời lắm, ở Lĩnh Nam có một thủ lĩnh tên là Lộc Tục, hiệu là Kinh Dương Vương, sức khoẻ tuyệt trần, lại có tài đi lại dưới nước như đi trên cạn. Một hôm, Kinh Dương Vương đi chơi hồ Ðộng Ðình, gặp Long Nữ là con gái Long Vương, hai người kết thành vợ chồng và ít lâu sau sinh được một trai, đặt tên là Sùng Lâm. Lớn lên Sùng Lâm rất khoẻ, một tay có thể nhấc bổng lên cao tảng đá hai người ôm. Cũng như cha, Sùng Lâm có tài đi lại dưới nước như đi trên cạn. Khi nối nghiệp cha, chàng lấy hiệu là Lạc Long Quân.</p>



<p>Lúc bấy giờ ở đất Lĩnh Nam còn hoang vu, không một nơi nào yên ổn, Lạc Long Quân quyết chí đi du ngoạn khắp nơi. Ðến vùng bờ biển Ðông Nam, Lạc Long Quân gặp một con cá rất lớn. Con cá này đã sống từ lâu đời, mình dài hơn năm mươi trượng, đuôi như cánh buồm, miệng có thể nuốt chửng mười người một lúc. Khi nó bơi thì sóng nổi ngất trời, thuyền bè qua lại đề bị nó nhận chìm, người trên thuyền đều bị nó nuốt sống. Dân chài rất sợ con quái vật ấy. Họ gọi nó là Ngư tinh. Chỗ ở của Ngư tinh là một cái hang lớn ăn sâu xuống đáy biển, trên hang có một dãy núi đá cao ngăn miền duyên hải ra làm hai vùng.</p>



<p>Lạc Long Quân quyết tâm giết loài yêu quái, trừ hại cho dân, Lạc Long Quân đóng một chiếc thuyền thật chắc và thật lớn, rèn một khối sắt có nhiều cạnh sắc, nung cho thật đỏ, rồi đem khối sắt xuống thuyền chèo thẳng đến Ngư Tinh, Lạc Long Quân giơ khối sắt lên giả cách như cầm một người ném vào miệng cho nó ăn. Ngư Tinh há miệng đón mồi. Lạc Long Quân lao thẳng khối sắt nóng bỏng vào miệng nó. Ngư Tinh bị cháy họng vùng lên chống cự, quật đuôi vào thuyền của Lạc Long Quân. Lạc Long Quân liền rút gươm chém Ngư Tinh làm ba khúc. Khúc đầu hoá thành con chó biển. Lạc Long Quân lấy đá ngăn biển chặn đường giết chết con chó biển, vứt đầu lên một hòn núi, nay gọi hòn núi ấy là Cẩu Ðầu Sơn, khúc mình của Ngư Tinh trôi ra xứ Mạn Cẩu, nay còn gọi là Cẩu Ðầu Thủy, còn khúc đuôi của Ngư Tinh thì Lạc Long Quân lột lấy da đem phủ lên hòn đảo giữa biển, đảo ấy nay còn mang tên là Bạch Long Vĩ.</p>



<p>Trừ xong nạn Ngư Tinh, Lạc Long Quân đến Long Biên. Ở đây có con cáo chín đuôi sống đến hơn nghìn năm, đã thành tinh. Nó trú trong một hang sâu, dưới chân một hòn núi đá ở phía Tây Long Biên. Con yêu này thường hóa thành người trà trộn trong nhân dân dụ bắt con gái đem về hang hãm hại. Một vùng từ Long Biên đến núi Tản Viên, đâu đâu cũng bị Hồ Tinh hãm hại. Nhân dân hai miền rất lo sợ, nhiều người phải bỏ cả ruộng đồng, nương rẫy, kéo nhau đi nơi khác làm ăn. Lạc Long Quân thương dân, một mình một gươm đến sào huyệt Hồ tinh, tìm cách diệt trừ nó. Khi Lạc Long Quân về đến tới cửa hang, con yêu tinh thấy bóng người, liền xông ra, Lạc Long Quân liền hoá phép làm mưa gió, sấm sét vây chặt lấy con yêu. Giao chiến luôn ba ngày ba đêm, con yêu dần dần yếu sức, tìm đường tháo chạy, Lạc Long Quân đuổi theo chém đứt đầu nó. Nó hiện nguyên hình là một con cáo khổng lồ chín đuôi. Lạc Long Quân vào hang cứu những người còn sống sót, rồi sai các loài thủy tộc dâng nước sông Cái, xoáy hang cáo thành một vực sâu, người đương thời gọi là đầm Xác Cáo, đời sau mới gọi là Tây Hồ.</p>



<p>Dẹp yên nạn Hồ Tinh nhân dân quanh vùng lại trở về cày cấy trên cánh đồng ven hồ, và dựng nhà lập xóm trên khu đất cao nhất gọi là làng Hồ, đến nay vẫn còn. Thấy dân vùng Long Biên đã được yên ổn làm ăn Lạc Long Quân đi ngược lên vùng rừng núi đến đất Phong Châu. Ở vùng này có một cây cổ thụ gọi là cây chiên đàn, cao hàng nghìn trượng, trước kia cành lá sum suê tươi tốt che kín cả một khoảng đất rộng, nhưng sau nhiều năm, cây khô héo, biến thành yêu tinh, người ta gọi là Mộc Tinh. Con yêu này hung ác và quỷ quyệt lạ thường. Chỗ ở của nó không nhất định, khi thì ở khu rừng này, khi thì ở khu rừng khác. Nó còn luôn luôn thay hình đổi hạng ẩn nấp khắp nơi, dồn bắt người để ăn thịt. Ði đến đâu cũng nghe thấy tiếng khóc than thảm thiết, Lạc Long Quân quyết ra tay cứu dân diệt trừ loài yêu quái. Lạc Long quân phải luồn hết rừng này đến rừng kia và qua nhiều ngày gian khổ mới tìm thấy chỗ ở của con yêu. Lạc Long Quân giao chiến với nó trăm ngày đêm, làm cho cây long đá lở, trời đất mịt mù mà không thắng được nó. Cuối cùng Lạc Long Quân phải dùng đến những nhạc cụ như chiêng, trống làm nó khiếp sợ và chạy về phía Tây Nam, sống quanh quất ở vùng đó, người ta gọi là Quỷ Xương Cuồng.</p>



<p>Diệt xong được nạn yêu quái, Lạc Long Quân thấy dân vùng này vẫn còn đói khổ thiếu thốn, phải lấy vỏ cây che thân, tết cỏ gianh làm ổ nằm bèn dạy cho dân biết cách trồng lúa nếp, lấy ống tre thổi cơm, đốn gỗ làm nhà sàn để ở, phòng thú dữ. Lạc Long Quân còn dạy dân ở cho ra cha con, vợ chồng. Dân cảm ơn đức ấy, xây cho Lạc Long Quân một toà cung điện nguy nga trên một ngọn núi cao. Nhưng Lạc Long Quân không ở, thường về quê mẹ dưới thủy phủ và dặn dân chúng rằng: &#8220;Hễ có tai biến gì thì gọi ta, ta sẽ về ngay!&#8221;</p>



<p>Lúc bấy giờ có Ðế Lai từ phương Bắc đem quân tràn xuống phương Nam. Ðế Lai đem theo cả người con gái yêu rất xinh đẹp của mình là Âu Cơ và nhiều thị nữ. Thấy Lĩnh Nam phong cảnh tươi đẹp, lại nhiều chim muông, nhiều gỗ quý. Ðế Lai sai quân dựng thành đắp lũy định ở lâu dài. Phải phục dịch rất cực khổ, nhân dân chịu không nổi, hướng về biển Ðông gọi to: “Bố ơi! Sao không về cứu dân chúng con!”. Chỉ trong chớp mắt, Lạc Long Quân đã về.</p>



<p>Nhân dân kể chuyện, Lạc Long Quân hóa làm một chàng trai rất đẹp, có hàng trăm đầy tớ theo hầu, vừa đi vừa hát đến thẳng chỗ Ðế Lai ở. Lạc Long Quân không thấy Ðế Lai đâu cả, mà chỉ thấy một cô gái nhan sắc tuyệt trần cùng vô số thị tỳ và binh lính. Cô gái xinh đẹp đó là Âu Cơ. Thấy Lạc Long Quân uy nghi tuấn tú nàng đem lòng say mê, xin đi theo Lạc Long Quân. Lạc Long Quân đưa Âu Cơ về ở trong cung điện của mình, trên núi cao. Ðế Lai về, không thấy con gái đâu, liền sai quân lính đi tìm khắp nơi, hết ngày này qua ngày khác. Lạc Long Quân sai hàng vạn các ác thú ra chặn các nẻo đường, xé xác bọn chúng làm cho chúng khiếp sợ bỏ chạy. Ðế Lai đành thu quân về phương bắc.</p>



<p>Lạc Long Quân ở với Âu Cơ được ít lâu thì Âu Cơ có mang, sinh ra một cái bọc. Sau bảy ngày cái bọc nở ra một trăm quả trứng. Mỗi trứng nở ra một người con trai. Trăm người con trai đó lớn lên như thổi, tất cả đều xinh đẹp khoẻ mạnh và thông minh tuyệt vời.</p>



<p>Hàng chục năm trôi qua, Lạc Long Quân sống đầm ấm bên cạnh đàn con, nhưng lòng vẫn nhớ thủy phủ. Một hôm Lạc Long Quân từ giã Âu Cơ và đàn con, hóa làm một con rồng vụt bay lên mây, bay về biển cả. Âu Cơ và đàn con muốn theo Lạc Long Quân, nhưng không đi được, buồn bã ở lại trên núi. Hết ngày này qua ngày khác, họ mỏi mắt trông chờ mà vẫn biền biệt tăm hơi.</p>



<p>Không thấy Lạc Long Quân trở về, nhớ chồng quá, Âu Cơ đứng trên ngọn núi cao hướng về biển Ðông lên tiếng gọi: “Bố nó ơi! Sao không về để mẹ con chúng tôi sầu khổ thế này”. Lạc Long Quân trở về tức khắc. Âu Cơ trách chồng:</p>



<p>&#8211; Thiếp vốn sinh trưởng ở núi cao, động lớn, ăn ở với chàng sinh được trăm trai, thế mà chàng nỡ lòng bỏ đi, để mặc con thiếp sống bơ vơ khổ não.</p>



<p>Lạc Long Quân nói:</p>



<p>&#8211; Ta là loài rồng, nàng là giống tiên, khó ở với nhau lâu dài. Nay ta đem năm mươi con về miền biển, còn nàng đem năm mươi con về miền núi, chia nhau trị vì các nơi, kẻ lên núi, người xuống biển, nếu gặp sự nguy hiểm thì báo cho nhau biết, cứu giúp lẫn nhau, đừng có quên.</p>



<p>Hai người từ biệt nhau, trăm người con trai tỏa đi các nơi, trăm người đó trở thành tổ tiên của người Bách Việt. Người con trưởng ở lại đất Phong Châu, được tôn làm vua nước Văn Lang lấy hiệu là Hùng Vương. Vua Hùng chia ra làm mười năm bộ, đặt tướng văn, võ gọi là lạc hầu, lạc tướng. Con trai vua gọi là Quan Lang, con gái vua gọi là Mỵ Nương. Ngôi vua đời đời gọi chung một danh hiệu là Hùng Vương. Lạc Long Quân là người mở mang cõi Lĩnh Nam, đem lại sự yên ổn cho dân. Vua Hùng là người dựng nước, truyền nối được mười tám đời. Do sự tích Lạc Long Quân và Âu Cơ, nên dân tộc Việt Nam vẫn kể mình là dòng giống Tiên Rồng.</p>



<figure class="wp-block-image aligncenter"><img decoding="async" src="https://84864c160d.vws.vegacdn.vn//UploadImages/mn10tanbinh/2022_4/01hungvuongcolor-660x440_5420221021.jpg?w=1130?w=1130" alt="Con Rồng Cháu Tiên" title="Nhấn vào ảnh để phóng to"/></figure>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-con-rong-chau-tien/">SỰ TÍCH &#8220;CON RỒNG CHÁU TIÊN&#8221;</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/su-tich-con-rong-chau-tien/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Tấm Cám</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/tam-cam/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=tam-cam</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/tam-cam/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 21 Apr 2024 16:17:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8426</guid>

					<description><![CDATA[<p> "Tấm Cám" là một câu chuyện cổ tích tiêu biểu của Việt Nam ca ngợi sức sống bất diệt của con người trước cái ác.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/tam-cam/">Tấm Cám</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<p> &#8220;Tấm Cám&#8221; là một câu chuyện cổ tích tiêu biểu của Việt Nam ca ngợi sức sống bất diệt của con người trước cái ác, chúng ta cùng đọc câu chuyện này nhé !</p>



<figure class="wp-block-image aligncenter size-full"><img loading="lazy" decoding="async" width="400" height="410" src="https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/TamCam_f427a.webp" alt="Tấm Cám" class="wp-image-8427"/></figure>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p>Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ, chị tên là Tấm, em tên là Cám. Mẹ Tấm mất sớm, sau đó mấy năm cha Tấm cũng qua đời, Tấm ở với dì ghẻ là mẹ Cám. Bà mẹ kế này rất cay nghiệt, bắt Tấm phải làm hết mọi việc nặng nhọc từ việc nhà đến việc chăn trâu cắt cỏ. Trong khi đó Cám được nuông chiều không phải làm gì cả.</p>



<p>Một hôm bà ta cho hai chị em mỗi người một cái giỏ bảo ra đồng xúc tép, còn hứa &#8220;Hễ đứa nào bắt được đầy giỏ thì thưởng cho một cái yếm đỏ&#8221;. Ra đồng, Tấm chăm chỉ bắt được đầy giỏ, còn Cám thì mải chơi nên chẳng bắt được gì.</p>



<p>Thấy Tấm bắt được một giỏ đầy, Cám bảo chị :</p>



<p>&#8211; Chị Tấm ơi, chị Tấm! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng.</p>



<p>Tin là thật, Tấm bèn xuống ao lội ra chỗ sâu tắm rửa. Cám thừa dịp trút hết tép của Tấm vào giỏ của mình rồi ba chân bốn cẳng về trước. Lúc Tấm bước lên chỉ còn giỏ không, bèn ngồi xuống bưng mặt khóc hu hu. Nghe tiếng khóc của Tấm, Bụt liền hiện lên hỏi :</p>



<p>&#8211; Làm sao con khóc ?</p>



<p>Tấm kể lể sự tình cho Bụt nghe, Bụt bảo:</p>



<p>&#8211; Thôi con hãy nín đi ! Con thử nhìn vào giỏ xem còn có gì nữa không?</p>



<p>Tấm nhìn vào giỏ rồi nói : &nbsp;&#8211; Chỉ còn một con cá bống.</p>



<p>&#8211; Con đem con cá bống ấy về thả xuống giếng mà nuôi. Mỗi bữa, đáng ăn ba bát thì con ăn hai còn một đem thả xuống cho bống. Mỗi lần cho ăn con nhớ gọi như thế này:</p>



<p><em>Bống bống bang bang&nbsp;</em></p>



<p><em>Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta</em></p>



<p><em>Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.</em></p>



<p>Không gọi đúng như thế thì nó không lên, con nhớ lấy !</p>



<p>Nói xong Bụt biến mất. Tấm theo lời Bụt thả bống xuống giếng. Rồi từ hôm ấy trở đi, cứ mỗi bữa ăn, Tấm đều để dành cơm, giấu đưa ra cho bống. Mỗi lần nghe Tấm gọi, bống lại ngoi lên mặt nước đớp những hạt cơm của Tấm ném xuống. Người và cá ngày một quen nhau, và bống ngày càng lớn lên trông thấy.</p>



<figure class="wp-block-image aligncenter"><img decoding="async" src="https://doctruyencotich.vn/upload/images/20160324/tamcam.png" alt="Truyện cổ tích Tấm Cám" title="Truyện cổ tích Tấm Cám"/></figure>



<p>&nbsp;<em>&nbsp;&nbsp;Truyện cổ tích Tấm Cám</em></p>



<p>Thấy Tấm sau mỗi bữa ăn thường mang cơm ra giếng, mụ dì ghẻ sinh nghi, bèn bảo Cám đi rình. Cám nấp ở bụi cây bên bờ giếng nghe Tấm gọi bống, bèn nhẩm lấy cho thuộc rồi về kể lại cho mẹ nghe. Tối hôm ấy mụ dì ghẻ lấy giọng ngọt ngào bảo với Tấm:&nbsp;</p>



<p>&#8211; Con ơi con! Làng đã bắt đầu cấm đồng rồi đấy. Mai con đi chăn trâu, phải chăn đồng xa, chớ chăn đồng nhà, làng bắt mất trâu.</p>



<p>Tấm vâng lời, sáng hôm sau đưa trâu đi ăn thật xa. Ở nhà, mẹ con Cám mang bát cơm ra giếng cũng gọi bống lên ăn y như Tấm gọi. Nghe lời gọi, bống ngoi lên mặt nước. Mẹ Cám đã chực sẵn, bắt lấy bống đem về nhà làm thịt.</p>



<p>Đến chiều Tấm dắt trâu về, sau khi ăn xong Tấm lại mang bát cơm để dành ra giếng, Tấm gọi nhưng chả thấy bống ngoi lên như mọi khi. Tấm gọi mãi, gọi mãi, cuối cùng chỉ thấy cục máu nổi lên mặt nước. Biết là có sự chẳng lành cho bống, Tấm òa lên khóc. Bụt lại hiện lên hỏi:&nbsp;</p>



<p>&#8211; Con làm sao lại khóc ?</p>



<p>Tấm kể sự tình cho Bụt nghe, Bụt bảo:</p>



<p>&#8211; Con bống của con, người ta đã ăn thịt mất rồi. Thôi con hãy nín đi ! Rồi về nhặt xương nó, kiếm bốn cái lọ bỏ vào, đem chôn xuống dưới bốn chân giường con nằm.</p>



<p>Tấm trở về theo lời Bụt đi tìm xương bống, nhưng tìm mãi các xó vườn góc sân mà không thấy đâu cả. Một con gà thấy thế, bảo Tấm :</p>



<p>&#8211; Cục ta cục tác ! Cho ta nắm thóc, ta bưới xương cho !</p>



<p>Tấm bốc nắm thóc ném cho gà. Gà chạy vào bếp bới một lúc thì thấy xương ngay. Tấm bèn nhặt lấy bỏ vào lọ và đem chôn dưới chân giường như lời bụt dặn.</p>



<p>Ít lâu sau nhà vua mở hội trong mấy đêm ngày. Già trẻ gái trai các làng đều nô nức đi xem, trên các nẻo đường, quần áo mớ ba mớ bẩy dập dìu tuôn về kinh như nước chảy. Hai mẹ con Cám cũng sắm sửa quần áo đẹp để đi trẩy hội. Thấy Tấm cũng muốn đi, mụ dì ghẻ nguýt dài, sau đó mụ lấy một đấu gạo trộn lẫn với một đấu thóc, bảo Tấm:&nbsp;</p>



<p>&#8211; Khi nào nhặt riêng gạo và thóc ra hai đấu thì mới được đi xem hội.&nbsp;</p>



<p>Nói đoạn, hai mẹ con quần áo xúng xính lên đường. Tấm tủi thân òa lên khóc. Bụt lại hiện lên hỏi:</p>



<p>&#8211; Làm sao con khóc?</p>



<p>Tấm chỉ vào cái thúng, thưa:</p>



<p>&#8211; Dì con bắt phải nhặt thóc ra thóc, gạo ra gạo, rồi mới được đi xem hội, lúc nhặt xong thì hội đã tan rồi còn gì mà xem.</p>



<p>Bụt bảo: &#8211; Con đừng khóc nữa. Con mang cái thúng đặt ra giữa sân, để ta sai chim sẻ xuống nhặt giúp.&nbsp;</p>



<p>&#8211; Nhưng ngộ nhỡ chim sẻ ăn mất thì khi về con vẫn cứ bị đòn.</p>



<p>&#8211; Con cứ bảo chúng nó thế này:</p>



<p><br><em>Rặt rặt (con chim sẻ) xuống nhặt cho tao</em></p>



<p><em>Ăn mất hạt nào thì tao đánh chết</em></p>



<p>Thì chúng nó sẽ không ăn của con đâu.</p>



<p>Bụt vừa dứt lời, ở trên không có một đàn chim sẻ đáp xuống sân nhặt thóc ra một đằng, gạo ra một nẻo. Chúng nó lăng xăng ríu rít chỉ trong một lát đã làm xong, không suy suyển một hạt. Nhưng khi chim sẻ bay đi rồi, Tấm lại nức nở khóc. Bụt lại bảo:&nbsp;</p>



<p>&#8211; Con làm sao lại khóc?</p>



<p>&#8211; Con rách rưới quá, người ta không cho con vào xem hội.</p>



<p>&#8211; Con hãy đào những cái lọ xương bống đã chôn ngày trước lên thì sẽ có đủ thứ cho con trẩy hội.</p>



<figure class="wp-block-image aligncenter"><img decoding="async" src="https://doctruyencotich.vn/upload/images/20160324/tam%20cam.png" alt="Truyện cổ tích Tấm Cám" title="Truyện cổ tích Tấm Cám"/></figure>



<p><em>&nbsp; &nbsp;Truyện cổ tích Tấm Cám</em></p>



<p>Tấm vâng lời, đi đào các lọ lên. Đào lọ thứ nhất lấy ra được một cái áo mớ ba, một cái áo xống lụa, một cái yếm lụa điều và một cái khăn nhiễu. Đào lọ thứ hai lấy ra được một đôi hài thêu. Đào lọ thứ ba thì thấy một con ngựa bé tí, nhưng vừa đặt con ngựa xuông đất bỗng chốc nó đã hí vang lên và biến thành ngựa thật. Đào đến lọ cuối cùng thì lấy ra được một bộ yên cương xinh xắn.</p>



<p>Tấm mừng quá vội tắm rửa rồi thắng bộ vào, đoạn cưỡi lên ngựa mà đi. Ngựa phóng một chốc đã đến kinh đô. Nhưng khi phóng qua một cây cầu đá, Tấm đánh rơi một chiếc hài xuống nước, không cách nào mò lên được.&nbsp;</p>



<figure class="wp-block-image aligncenter"><img decoding="async" src="https://doctruyencotich.vn/upload/images/20160324/-tam%20cam%2001.png" alt="Truyện cổ tích Tấm Cám" title="Truyện cổ tích Tấm Cám"/></figure>



<p>Khi đoàn xa giá chở vua đi qua cầu, con voi ngự bỗng nhiên cắm ngà xuống đất kêu rống lên, không chịu đi. Vua sai quân lính xuống nước thử tìm xem, họ mò được một chiếc hài thêu rất tinh xảo và xinh đẹp. Vua ngắm nghía chiếc hài hồi lâu rồi&nbsp;hạ lệnh cho rao mời tất cả đám đàn bà con gái xem hội ướm thử, hễ ai đi vừa chiếc giầy thì vua sẽ lấy làm vợ.</p>



<p>Đám hội lại càng náo nhiệt vì các bà, các cô chen nhau đến chỗ thử giầy. Cô nào cô ấy lần lượt kéo vào ngôi lầu giữa bãi cỏ rộng để ướm một tí cầu may. Nhưng chẳng có một chân nào đi vừa cả. Mẹ con Cám cũng trong số đó. Khi Cám và dì ghẻ bước ra khỏi lầu thì gặp Tấm, Cám mách mẹ:</p>



<p>&#8211; Mẹ ơi, ai như chị Tấm cũng đi thử hài đấy!</p>



<p>Mụ dì ghẻ bĩu môi:</p>



<p>&#8211; Chuông khánh còn chẳng ăn ai, nữa là mảnh chĩnh vứt ngoài bờ tre!</p>



<p>Nhưng khi Tấm đặt chân vào hài thì vừa như in. Nàng mở khăn lấy luôn chiếc thứ hai đi vào. Hai chiếc hài giống nhau như đúc. Bọn lính hầu hò reo vui mừng. Lập tức vua sai đoàn tỳ nữ rước nàng vào cung. Tấm bước lên kiệu trước con mắt ngạc nhiên và hằn học của mẹ con Cám.</p>



<p>Tuy sống sung sướng trong hoàng cung. Tấm vẫn không quên ngày giỗ cha. Nàng xin phép vua trở về nhà để soạn cỗ cúng giúp dì. Mẹ con Cám thấy Tấm sung sướng thì ghen ghét để bụng. Nay thấy Tấm về, lòng ghen ghét lại bùng bốc lên. Nghĩ ra được một mưu, mụ dì ghẻ bảo Tấm:</p>



<p>&#8211; Trước đây con quen trèo cau, con hãy trèo lên xé lấy một buồng cau để cúng bố.&nbsp;</p>



<p>Tấm vâng lời trèo lên cây cau, lúc lên đến sát buồng thì ở dưới này mụ dì ghẻ cầm dao đẵn gốc. Thấy cây rung chuyển, Tấm hỏi :</p>



<p>&#8211; Dì làm gì dưới gốc thế ?</p>



<p>&#8211; Gốc cau lắm kiến, dì đuổi kiến cho nó khỏi lên đốt con.</p>



<p>Nhưng Tấm chưa kịp xé cau thì cây cau đã đổ. Tấm ngã lộn cổ xuống ao chết. Mụ dì ghẻ vội vàng lột áo quần của Tấm cho con mình mặc vào cung nói dối với vua rằng Tấm không may bị rơi xuống ao chết đuối, nay đưa em vào để thế chị. Vua nghe nói trong bụng không vui, nhưng không biết phải làm thế nào cả.</p>



<p>Lại nói chuyện Tấm chết hóa thành chim Vàng anh, chim bay một mạch về kinh đến vườn ngự. Thấy Cám đang giặt áo cho vua ở giếng, Vàng anh dừng lại trên cành cây, bảo nó:</p>



<p>&#8211; Phơi áo chồng tao, phơi lao phơi sào, chớ phơi bờ rào, rách áo chồng tao.</p>



<p>Rồi chim Vàng anh bay thẳng vào cung rồi đậu ở cửa sổ, hót lên rất vui tai. Vua đi đâu, chim bay đến đó. Vua đang nhớ Tấm không nguôi, thấy chim quyến luyến theo mình, vua bảo:</p>



<p>&#8211; Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh, chui vào tay áo.</p>



<p>Chim vàng anh bay lại đậu vào tay vua rồi rúc vào tay áo. Vua yêu quý vàng anh quên cả ăn ngủ. Vua sai làm một cái lồng bằng vàng cho chim ở. Từ đó, ngày đêm vua chỉ mải mê với chim, không tưởng đến Cám.&nbsp;</p>



<p>Cám vội về mách mẹ. Mẹ nó bảo cứ bắt chim làm thịt ăn rồi kiếm điều nói dối vua. Trở lại cung vua, nhân lúc vua đi vắng, Cám bắt chim làm thịt nấu ăn rồi vứt lông chim ở ngoài vườn.</p>



<p>Lông chim vàng anh chôn ở vườn hoá ra hai cây xoan đào. Khi vua đi chơi vườn ngự, cành lá của chúng sà xuống che kín thành bóng, như hai cái lọng. Vua thấy cây đẹp rợp bóng, sai lính hầu mắc vọng vào hai cây rồi nằm chơi hóng mát. Khi vua đi khỏi thì cành cây lại vươn thẳng trở lại. Từ đó, không ngày nào Vua không ra nằm hóng mát ở hai cây xoan đào.</p>



<figure class="wp-block-image aligncenter"><img decoding="async" src="https://doctruyencotich.vn/upload/images/20160324/truy%E1%BB%87n%20c%E1%BB%95%20t%C3%ADch%20t%E1%BA%A5m%20c%C3%A1m.png" alt="Truyện cổ tích Tấm Cám" title="Truyện cổ tích Tấm Cám"/></figure>



<p class="has-text-align-center"><em>Truyện cổ tích Tấm Cám</em></p>



<p>Cám biết chuyện ấy lại về nhà mách mẹ. Mẹ nó bảo, cứ sai thợ chặt cây làm khung cửi rồi kiếm điều nói dối vua. Về đến cung, nhân một hôm gió bão, Cám sai thợ chặt cây xoan đào lấy gỗ đóng khung cửi. Thấy cây bị chặt, vua hỏi thì Cám đáp:</p>



<p>&#8211; Cây bị đổ vì bão, thiếp sai thợ chặt làm khung cửi để dệt áo cho bệ hạ.</p>



<p>Nhưng khi khung cửi đóng xong. Cám ngồi vào dệt lúc nào cũng nghe thấy tiếng khung cửi rủa mình :</p>



<p>&nbsp; &nbsp;<em>Cót ca cót két</em></p>



<p><em>&nbsp; &nbsp;Lấy tranh chồng chị.</em></p>



<p><em>&nbsp; &nbsp;Chị khoét mắt ra</em></p>



<p>Thấy vậy Cám sợ hãi, vội về nhà mách mẹ. Mẹ nó bảo đốt quách khung cửi, rồi đem tro đi đổ cho rõ xa để được yên tâm. Về đến cung, Cám làm như lời mẹ nói. Nó đem tro đã đốt đi đổ ở lề đường cách xa hoàng cung.</p>



<p>Đống tro bên đường lại mọc lên một cây thị cao lớn, cành lá xum xuê. Đến mùa có quả, cây thị chỉ đậu được có một quả, nhưng mùi thơm ngát tỏa ra khắp nơi. Một bà lão hàng nước gần đó có một hôm đi qua dưới gốc, ngửi thấy mùi thơm, ngẩng đầu nhìn lên thấy quả thị trên cành cao, bèn giơ bị ra nói lẩm bẩm:&nbsp;</p>



<p>&#8211; Thị ơi thị à, rụng vào bị bà, bà để bà ngửi chứ bà không ăn.&nbsp;</p>



<p>Bà lão nói vừa dứt lời, thì quả thị rụng ngay xuống đúng vào bị. Bà lão nâng niu đem về nhà cất trong buồng, thỉng thoảng lại vào ngắm nghía và ngửi mùi thơm.</p>



<p>Ngày nào bà lão cũng đi chợ vắng. Từ trong quả thị chui ra một cô gái thân hình bé nhỏ như ngón tay, nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến thành Tấm. Tấm vừa bước ra đã cầm lấy chổi quét dọn nhà cửa sạch sẽ, rồi đi vo gạo thổi cơm, hái rau ở vườn nấu canh giúp bà hàng nước. Đoạn Tấm lại thu hình bé nhỏ như cũ rồi chui vào quả thị. Lần nào đi chợ về, bà lão cũng thấy nhà cửa ngăn nắp, cơm ngon, canh ngọt sẵn sàng, thì lấy làm lạ.</p>



<p>Một hôm bà hàng nước giả vờ đi chợ, đến nửa đường lại lén trở về, rình ở bụi cây sau nhà. Trong khi đó, Tấm từ quả thị chui ra rồi cũng làm việc như mọi lần. Bà lão rón rén lại nhìn vào khe cửa. Khi thấy cô gái xinh đẹp thì bà mừng quá, bất thình lình xô cửa vào ôm choàng lấy Tấm, đoạn xé vụn vỏ thị.</p>



<figure class="wp-block-image aligncenter"><img decoding="async" src="https://doctruyencotich.vn/upload/images/20160319/8gr8xwi.jpg" alt="Truyện cổ tích Tấm Cám" title="Truyện cổ tích Tấm Cám"/></figure>



<p class="has-text-align-center">&nbsp;<em>Truyện cổ tích Tấm Cám</em></p>



<p>Từ đó Tấm ở với bà hàng nước, hai người thương nhau như hai mẹ con. Hàng ngày Tấm giúp bà lão các việc thổi cơm, nấu nước, gói bánh, têm trầu để cho bà bán hàng.</p>



<p>Một hôm vua đi chơi ra khỏi hoàng cung, Thấy có quán nước bên đường sạch sẽ, bèn ghé vào. Bà lão mang trầu nước dâng lên vua. Thấy trầu têm cánh phượng, vua sực nhớ tới trầu vợ mình têm ngày trước cũng y như vậy, liền hỏi :</p>



<p>&#8211; Trầu này ai têm?</p>



<p>&#8211; Trầu này con gái lão têm &#8211; bà lão đáp.</p>



<p>&#8211; Con gái của bà đâu, gọi ra đây cho ta xem mặt.</p>



<p>Bà lão gọi Tấm ra. Tấm vừa xuất hiện, vua nhận ra ngay vợ mình ngày trước, có phần trẻ đẹp hơn xưa. Vua mừng quá, bảo bà lão hàng nước kể lại sự tình, rồi truyền cho quân hầu đưa kiệu rước Tấm về cung.</p>



<p>Cám Thấy Tấm trở về và được vua yêu thương như xưa, thì không khỏi ghen tỵ. Một hôm, Cám hỏi chị :</p>



<p>&#8211; Chị Tấm ơi, chị Tấm! Chị làm thế nào mà đẹp thế ?</p>



<p>Tấm không đáp, chỉ hỏi lại:</p>



<p>&#8211; Có muốn đẹp không để chị giúp !</p>



<p>Cám bằng lòng ngay. Tấm sai quân hầu đào một cái hố sâu và đun một nồi nước sôi. Tấm bảo Cám xuống hố rồi sai quân hầu dội nước sôi vào hố. Cám chết. Tấm sai đem xác làm mắm bỏ vào chĩnh gửi cho mụ dì ghẻ, nói là quà của con gái mụ gửi biếu. Mẹ Cám tưởng thật, lấy mắm ra ăn, bữa nào cũng nức nở khen ngon. Một con quạ ở đâu bay đến đậu trên nóc nhà kêu rằng:</p>



<p>&#8211; Ngon ngỏn ngòn ngon ! Mẹ ăn thịt con, có còn xin miếng.</p>



<p>Mẹ Cám giận lắm, chửi mắng ầm ĩ rồi vác sào đuổi quạ. Nhưng đến ngày ăn gần hết, dòm vào chĩnh, mụ thấy đầu lâu của con thì kinh hoàng lăn đùng ra chết.</p>



<p></p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/tam-cam/">Tấm Cám</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/tam-cam/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>SỰ TÍCH CHIM QUỐC</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/su-tich-chim-quoc/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=su-tich-chim-quoc</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/su-tich-chim-quoc/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 21 Apr 2024 10:34:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=8372</guid>

					<description><![CDATA[<p>Sự tích chim Cuốc (hay sự tích chim Quốc) là câu chuyện cảm động về cách đối nhân xử thế giữa bạn bè, chồng vợ và kể về nguồn gốc của loài chim Quốc.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-chim-quoc/">SỰ TÍCH CHIM QUỐC</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image aligncenter size-full"><img loading="lazy" decoding="async" width="462" height="439" src="https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/su-tich-chim-quoc.jpg" alt="Sự tích chim quốc" class="wp-image-8422" srcset="https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/su-tich-chim-quoc.jpg 462w, https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/su-tich-chim-quoc-300x285.jpg 300w" sizes="(max-width: 462px) 100vw, 462px" /></figure>



<p><a href="https://thegioicotich.vn/su-tich-chim-cuoc-hay-su-tich-chim-quoc"><strong>Sự tích chim Cuốc</strong></a> (hay sự tích chim Quốc) là câu chuyện cảm động về cách đối nhân xử thế giữa bạn bè, chồng vợ và kể về nguồn gốc của loài chim Quốc.</p>



<p class="has-text-align-center"><em>Bạn bè là nghĩa tương tri<br>Sao cho sau trước một bề mới nên.</em></p>



<p>Mời các bạn cùng đọc và tìm hiểu về loài chim này nhé !</p>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p>Chuyện xưa kể: Nhân và Quắc là hai người học trò nghèo gắn bó với nhau từ lúc còn cùng học một thầy đồ ở trong làng. Cha mẹ hai chàng đều mất sớm nên họ rất thân thiết, thương yêu nhau, chia sẻ với nhau từng đồng tiền, bát gạo, chăm sóc lo lắng cho nhau những lúc ốm đau.</p>



<p>Sau đó, vì sinh kế, đôi bạn phải chia tay. Quắc ở lại quê nhà làm nghề dạy trẻ. Nhân lên đường đi kiếm ăn nơi xa.</p>



<p>Nhân vào làm cho một phú thương. Nhờ thật thà chăm chỉ, chàng được phú thương gả con gái cho và chẳng bao lâu trở nên giàu có. Nhân vẫn nhớ lời thề “sông chết sướng khổ có nhau” với Quắc, liền cất công đi tìm và mời Quắc về ở với mình.</p>



<p>Nhưng vợ Nhân là người đàn bà trọng của hơn người, chị ta lại không cùng sống những ngày nghèo khổ với Nhân nên không hiểu được tình bạn của chồng. Nhân thường bảo vợ:</p>



<p>– Đây là người bạn thân nhất của tôi. Nếu không có bạn thì chắc tôi không còn sống để gặp nàng.</p>



<p>Chị vợ lúc đầu im lặng nhưng về sau bực mình ra mặt. Chị thường nói cạnh nói khóe, đay nghiến chồng, đòi chồng đuổi bạn đi. Nhân một mặt tự mình săn sóc bạn, một mặt khuyên bảo vợ, nhưng chị ta vẫn chứng nào tật ấy.</p>



<p>Quắc hiểu thái độ của vợ bạn nên nhiều lần từ giã bạn xin đi. Lần nào Nhân cũng nhất định giữ Quắc lại và thấy bạn chí tình, tha thiết, Quắc không thể nào đi được. Một lần, Nhân vắng mặt, người vợ nói những lời xúc phậm quá đáng, Quắc quyết định phải ra đi.</p>



<p>Chàng tìm cách để Nhân không biết nên ra đi từ sáng sớm. Qua một khu rừng , chàng cởi khăn áo móc vào một cành cây bên đường, giả như người bị cướp bắt đi. Rồi chàng bỏ đi thật xa, tiếp tục cuộc đời dạy trẻ nuôi thân.</p>



<figure class="wp-block-image aligncenter" id="attachment_4460"><img decoding="async" src="https://thegioicotich.vn/wp-content/uploads/2010/11/su-tich-chim-quoc.png" alt="Sự tích chim quốc" class="wp-image-4460"/><figcaption class="wp-element-caption">Sự tích chim quốc</figcaption></figure>



<p>Thấy mất bạn, Nhân đi tìm. Khi thấy khăn áo của bạn móc trên cành cây, Nhân vô cùng hối hận:</p>



<p>– Trời ơi, ta làm hại bạn mất rồi! Chắc bạn ta bị cướp giết chết!</p>



<p>Nhưng sau đó chàng nghĩ:</p>



<p>– Bạn ta ra đi không mang theo tiền bạc, dù có gặp cướp chắc cũng không can gì. Đây hẳn là hùm beo ăn thịt hoặc lạc lối trong rừng sâu. Ta cứ theo hướng này tìm chắc là sẽ thấy.</p>



<p>Nhân đi sâu mãi vào trong rừng, băng qua chông gai, luồn qua bụi rậm, luôn luôn cất tiếng gọi:</p>



<p>– Anh Quắc ơi! Quắc ơi! Quắc! Quắc!</p>



<p>Chàng đi mãi, đi mãi, quanh quẩn trong khu rừng mênh mông. Cho đến hơi thở cuối cùng chàng vẫn không ngừng gọi “Quắc, Quắc”. Chàng chết và hóa thành một con chim, tiếp tục băng rừng đi về phía trước, vừa đi vừa gọi bạn.</p>



<p>Về phần người vợ của Nhân, không thấy chồng về chị ta rất lấy làm ân hận. Chị bỏ nhà, đi tìm chồng. Đi mãi đến khu rừng, chị nghe đúng tiếng chồng đang gọi bạn phía trước “Quắc, Quắc”.</p>



<p>Chị mừng quá, đuổi theo tiếng gọi. Nhưng đuổi mãi không tới được, chị kiệt sức và tuyệt vọng chết trong rừng, trong lúc tiếng gọi bạn phía trước vẫn vang lên…</p>



<p>Con chim của tình bạn ấy, về sau người ta gọi là con <a href="https://thegioicotich.vn/su-tich-chim-cuoc-hay-su-tich-chim-quoc/">chim Quốc</a>.</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-chim-quoc/">SỰ TÍCH CHIM QUỐC</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/su-tich-chim-quoc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Sự Tích Chim Tu Hú</title>
		<link>https://reviewsachviet.com/su-tich-chim-tu-hu/?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=su-tich-chim-tu-hu</link>
					<comments>https://reviewsachviet.com/su-tich-chim-tu-hu/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[manager1]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 21 Apr 2024 10:22:30 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://reviewsachviet.com/?p=7252</guid>

					<description><![CDATA[<p>Truyện cổ tích "sự tích chim tu hú" kể về một loài chim thường xuất hiện vào mùa hè và có tiếng kêu rất lạ… “tu hú…”. Các em cùng đọc truyện để tìm hiểu nguồn gốc tiếng kêu lạ của loài chim này nhé!</p>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-chim-tu-hu/">Sự Tích Chim Tu Hú</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<p><em>Truyện cổ tích &#8220;<strong>sự tích chim tu hú</strong>&#8221; là một trong những truyện cổ tích đặc sắc trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Chuyện kể về một loài chim thường xuất hiện vào mùa hè và có tiếng kêu rất lạ… “tu hú…”. Các em cùng đọc truyện để tìm hiểu nguồn gốc tiếng kêu lạ của loài chim này nhé!</em></p>



<hr class="wp-block-separator has-alpha-channel-opacity"/>



<p>Ngày xưa có hai nhà sư Năng Nhẫn và Bất Nhẫn. Hai người cùng cạo đầu xuất gia từ ngày còn trẻ và cùng tu ở một ngôi chùa hẻo lánh.</p>



<p>Sau một thời gian dài tu luyện thì bỗng một hôm, Năng Nhẫn được đức Phật</p>



<p>độ cho thành chính quả.</p>



<p>Bất Nhẫn thấy mình tu hành không kém gì bạn mà không được hưởng may mắn như bạn thì rất buồn bực. Chàng đến trước tòa sen hết sức kêu nài với đức Phật bày tỏ lòng chân thành tu đạo cùng mọi sự khổ hạnh đã trải qua của mình. Đức Phật bảo chàng: &#8211; &#8220;Nhà ngươi chuyên tâm cầu đạo, lại là người trong sạch, thật đáng khen ngợi. Nhưng tính tình nhà ngươi vẫn như con trâu chưa thuần, chưa thể đắc đạo được. Vậy hãy cố gắng tỏ rõ tấm lòng nhẫn nhục trong một cuộc khổ hạnh trường kỳ rồi sẽ theo bạn cũng chưa muộn&#8221;.</p>



<p>Bất Nhẫn nghe lời bèn lên núi chọn một gốc cây bắt chước người xưa ngồi xếp bằng tu theo lối trường định. Chàng cương quyết ngồi im lặng như thế mãi trong ba năm, dù có phải thế nào cũng không chịu dậy.</p>



<p>Và từ hôm đó, Bất Nhẫn như một vật vô tri vô giác. Những con sâu con kiến bò khắp mình chàng. Những con thú cà vào thân chàng. Những con chim ỉa phẹt lên đầu chàng. Chàng đều không hề bận tâm. Chàng chỉ một mực tâm tâm niệm niệm nghĩa lý cao thâm của đạo Phật.</p>



<p>Cứ như thế, trải qua hai mùa hè và sắp sửa qua một mùa hè thứ ba là kết liễu cuộc tu luyện. Một hôm tự dưng có hai vợ chồng con chim chích ở đâu đến làm tổ ngay trong vành tai của Bất Nhẫn. Chàng cứ để yên, mặc chúng muốn làm gì thì làm. Chúng đi về tha rác lên đầu, lên mặt. Rồi chim mái đẻ trứng. Rồi cả một thời kỳ hai vợ chồng thay phiên nhau ấp. Cho đến lúc trứng nở, những con chim non kêu léo nhéo suốt ngày. Nhưng Bất Nhẫn không lấy thế làm khó chịu.</p>



<p>Một hôm, lúc ấy chỉ còn mười ngày nữa thì Bất Nhẫn hết hạn ngồi dưới gốc cây. Hôm đó, đến lượt con chim vợ đi tìm thức ăn cho con.</p>



<p>Suốt một buổi chiều nó vẫn không kiếm được một chút gì. Mãi đến gần tối lúc lượn qua một cái hồ, chim vợ mới thấy một con nhện đang giăng tơ trong một đóa hoa sen. Nhện nhác thấy chim liền ẩn mình vào giữa những cánh hoa làm cho chim mất công tìm mãi. Không ngờ hoa sen vừa tắt ánh mặt trời đã cụp ngay cánh lại, nhốt chim vào trong. Chim cố công tìm lối chui ra nhưng những cánh hoa vây bọc dày quá đành chịu nằm lại đó.</p>



<p>Ở nhà, chim chồng hết bay đi kiếm vợ lại trở về. Đàn con đói mồi nháo nhác suốt đêm. Mãi đến sáng mai, chờ lúc hoa nở, chim vợ mới thoát được bay về tổ. Một cuộc cãi lộn nổ ra bên tai Bất Nhẫn. Ghen vợ, chim chồng mắng nhiếc vợ</p>



<p>hết lời. Nhưng chim vợ vẫn hết sức bày tỏ nỗi lòng trinh bạch của mình. Cuộc đấu khẩu kéo dài suốt cả buổi sáng và có cơ chưa chấm dứt. Bất Nhẫn rất khó chịu. Thêm vào đó, đàn con khóc đói chíu chít điếc cả tai. Nhè lúc vợ chồng chim cãi vã đến chỗ găng nhất, Bất Nhẫn bỏ tay lên tai giật cái tổ chim vứt mạnh xuống đất và nói: &#8211; &#8220;Đồ khốn! Chỉ có mỗi một chuyện đó mà chúng mày làm điếc tai ông từ sáng đến giờ&#8221;.</p>



<p>Thế là công sức tu luyện của Bất Nhẫn sắp hoàn thành thốt nhiên vứt bỏ trong chốc lát.</p>



<p>Nhưng Bất Nhẫn vẫn không nản chí. Trước tòa sen, chàng hứa sẽ kiếm cách tỏ rõ sự hối lỗi của mình. Chàng tìm đến một khúc sông nước chảy xiết, tình nguyện làm người chèo đò đưa khách bộ hành quá giang mà không lấy tiền. Chàng quyết chở cho đến người thứ một trăm mới chịu nghỉ tay.</p>



<p>Lần này Bất Nhẫn tỏ ra một người rất nhẫn nại. Tuy bến sông thường vắng khách, chàng vẫn không chịu bỏ dở công việc. Luôn trong hai năm chàng chở được chín mươi tám người mà không xảy ra việc gì.</p>



<p>Một hôm vào khoảng giữa thu, nước sông tự nhiên tràn về chảy xiết hơn mọi ngày. Trời bỗng đổ một trận mưa lớn. Giữa lúc đó có một người đàn bà dắt một em bé đòi qua sông. Hắn có vẻ là vợ một viên quan sở tại; chưa bước xuống thuyền đã dọa Bất Nhẫn:</p>



<ul>
<li>Chú nhớ chèo cho vững nghe không. Che mui cho kín. Nếu để chúng ta mà</li>
</ul>



<p>ướt thì liệu chừng kẻo roi quắn đít đó.</p>



<p>Nghe nói thế Bất Nhẫn đã hơi bực, nhưng chàng nín được và vẫn giữ vẻ mặt tươi cười đáp:</p>



<ul>
<li>Bà và cậu đừng sợ gì cả. Tôi xin cố sức.</li>
</ul>



<p>Rồi chàng vận dụng hết tài nghề để đưa hai mẹ con nhà nọ qua bên kia sông</p>



<p>được vô sự. Lúc sắp lên bờ, người đàn bà bỗng kêu lên:</p>



<ul>
<li>Ta quên khuấy đi mất. Có một gói hành lý bỏ quên ở quán bên kia. Vậy nhà ngươi chịu khó chèo sang lấy hộ.</li>
</ul>



<p>Bất Nhẫn nín lặng cắm cổ chèo qua sông giữa sóng gió. Mãi đến gần tối chật vật lắm chàng mới đưa được gói hành lý sang cho người đàn bà. Nhưng khi soát lại gói, người đàn bà nọ lại kêu lên:</p>



<ul>
<li>Thôi rồi! Còn một đôi giày của thằng bé bỏ ở gậm giường. Thế nào nhà ngươi cũng phải gắng sang lấy cho ta một lần nữa.</li>
</ul>



<p>Người đàn bà nói chưa dứt lời thì Bất Nhẵn đã chỉ tay vào mặt:</p>



<ul>
<li>Cút đi đồ chó ghẻ! Tao có phải sinh ra để hầu hạ mẹ con nhà mày mãi đâu.</li>
</ul>



<p>Nhưng người đàn bà ấy vốn là đức Phật Quan âm hiện hình xuống thử lòng người đệ tử khổ tu đó; bấy giờ lại hiện nguyên hình và cất tiếng bảo chàng:</p>



<ul>
<li>Nhà ngươi vẫn chưa thực tâm nhẫn nhục, như thế thì tu gì mà tu. Có tu hú! Bất Nhẫn thẹn quá đành cúi đầu nhận lỗi.</li>
</ul>



<p>Phật bà Quan âm sau đó bắt Bất Nhẫn hóa thành một giống chim mà người đời sau quen gọi là chim tu hú. Họ bảo thứ chim đó vào khoảng cuối hè sang thu hay xuất hiện, đúng vào lúc xảy ra câu chuyện giữa Bất Nhẫn với Phật bà<sup>1</sup>.</p>



<figure class="wp-block-image aligncenter size-full"><img loading="lazy" decoding="async" width="600" height="396" src="https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/tuhu1.jpg" alt="Sự Tích Chim Tu Hú" class="wp-image-7838" srcset="https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/tuhu1.jpg 600w, https://reviewsachviet.com/wp-content/uploads/2024/04/tuhu1-300x198.jpg 300w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /></figure>
<p>Bài viết <a href="https://reviewsachviet.com/su-tich-chim-tu-hu/">Sự Tích Chim Tu Hú</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://reviewsachviet.com">Review Sách Việt</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://reviewsachviet.com/su-tich-chim-tu-hu/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
